Skip to content

Thánh Gioan XXIII: Nhật ký tâm hồn (10)

Tháng Năm 23, 2014

140508002
Thánh Gioan XXIII

1905 – 1914: BÍ THƯ CHO ĐỨC CHA RADINI TEDESCHINI

Năm 1905, Lm Roncalli không dự tĩnh tâm có giảng, nhưng tham gia cuộc hành hương Lộ Đức mà ngài còn nhắc mãi nhiều kỷ niệm đẹp. Dịp này ngài viếng các đền thánh khác ở Pháp, đặc biệt Paray le Monial là nơi Thánh Tâm hiện ra, và nhà thờ họ Ars.

Ba ngày (19–21/4/1905) trước khi về làm bí thư ngài tĩnh tâm tại ẩn cốc Camalules Frascati. Nhưng không ghi lại cảm tưởng – khi làm Giáo hoàng ngài có trở lại Frascati để thăm Đức Cha Pappalardo đang nằm điều trị tại bệnh viện. Đức Gioan XXIII có trở lại viếng ẩn cốc này và các vị tu sĩ nơi đây có đặt bia đá ghi dấu cuộc thăm viếng này và cuộc tĩnh tâm trước kia của ngài.

Năm 1906, thay vì tĩnh tâm, ngài dự cuộc hành hương Thánh địa do Đức Cha Radini cầm đầu (từ 19/9 đến 22/10).

Ngài có viết về Thánh địa, và được tờ Tiếng dội Bergamô, cũng như đặc san của Ủy ban hành hương Palestina và Lộ Đức đăng tải. Đây xin trích hai đoạn văn.

Tôi rời thành Cana và không quên làm một lời khấn và dâng lời nguyện chúc chân thành. Cana nơi Chúa làm phép lạ đầu tiên, để minh chứng bản tính Thiên Chúa của Ngài. Cana với 1.300 dân đa số là Hồi giáo, còn lại là Hy Lạp ly khai, độ 50 người Công giáo, và như đa số giáo dân ở Palestina, họ không tốt lắm, không sốt sắng mấy. Hôm nay có làm phép bàn thờ mới rất long trọng để ghi nhớ phép lạ đầu tiên, xin Chúa lôi kéo những kẻ xa lạ về hợp nhất trong một đức tin, sốt sắng và bền vững sống đời Kitô hữu (30/10).

TẠI GIÊRUSALEM, LỄ ĐẠI TRIỀU DO ĐGM RADINI TEDESCHI

Sau khi đối chiếu sự kinh hoàng của những phụ nữ xưa khi tảng đá đậy mộ bị đẩy sang bên, với cảm giác đau đớn bỡ ngỡ của anh em Công giáo bốn phương trước cảnh mất trật tự của bao nhiêu người, bao nhiêu nghi lễ, bao nhiêu sự vật, tiếng nói, tín ngưỡng chống đối nhau quanh mộ thánh Chúa, Đức Cha đã kết thúc bằng lớn tiếng nài xin Chúa Kitô chiến thắng, hãy xuất hiện huy hoàng trên tảng đá của ngôi mộ này, không phải để đánh đuổi, nhưng để đoàn tụ gọi về, đặc biệt tại Giêrusalem này, tại Á Đông này, nơi các đồng bằng Nga sô, đến các vùng Phi châu, phải vang lên tiếng gọi về một ràn chiên với một chủ chăn… Đang khi đó, bao nhiêu con mắt, bao nhiêu trái tim của mọi người hiện diện như bị thôi miên, nghe kỹ từng lời của Đức Giám mục, lòng mọi người cảm động đến tột độ, hoàn toàn có chung một tư tưởng với ngài để nguyện xin cho anh em ly khai trở về.

Làm gì mà lời ước nguyền hôm nay lại không biến thành sự thật với sự đóng góp đồng loạt của toàn thể Giáo hội? Ngay lúc này chúng ta hãy nhận lấy và khai thác cái ước vọng đã được thốt lên cách đặc biệt hùng hồn hôm nay; tận nhân lực tri thiên mạng, Chúa sẽ kết thúc, và chắc chắn rằng lời Chúa Kitô sẽ được thể hiện, đặc biệt tại Giêrusalem này: “Một ràn chiên với một chủ chăn duy nhất” (4/10).

1907: TĨNH TÂM NĂM – MARTINEGO, 1-7/9

Từ lâu tôi chờ đợi ngày tĩnh tâm này và hôm nay tôi được yên trí. Tôi xem lại những lời dốc lòng xưa với những cảm giác ngày xưa. Đời sống tâm linh nổi bật với nhiều khuyết điểm của năm đầu trong đời linh mục, mà ba năm qua tôi không có giờ để nghĩ đến chính mình cho thật kỹ càng. Tâm hồn tôi như bị xâu xé vì bao nhiêu cái lo li ti và bất đắc dĩ, lắm lúc không đáng chi, nhưng nó cứ tới mãi, tới không thôi. Tôi cảm thấy cần cám ơn Chúa, không những vì Ngài đã không để tôi phạm tội trọng, mà còn vô vàn ơn Ngài ban tràn ngập hồn tôi, ơn thông thường có, ơn cao cả có, không đếm hết được. Thật là vô cùng, vô tả, độc nhất vô nhị! Nghĩ tới đã khích lệ tôi sốt sắng gấp đôi, với cuộc đời linh mục thực sự lành thánh mà tôi đã dốc quyết. Ôi Giêsu con đáp lại tiếng Chúa gọi phen này, phải chăng là phen cuối cùng, vì nào ai biết được ý Chúa định về cuộc sống mình ra sao? Con trở về trong đôi tay và cạnh trái tim từ ái Chúa.

Công việc làm bí thư cho ĐGM, và dạy chủng viện[1] lấn chiếm hết cuộc sống tôi, cuộc sống trầm tư, cầu nguyện và học hỏi. Tôi như trở lại đời chủng sinh, và tôi muốn sống như thế. Xem lại tất cả những gì đã ghi lúc ở Đại chủng viện Rôma. Vẫn có những tư tưởng hữu ích và những cảm tưởng giá trị. Không cần thêm gì nhiều, đặc biệt không cần dốc lòng thêm, chỉ cần xét lương tâm đã thực hiện cách nào.

1. Việc tòa Giám mục vừa nhiều, vừa cấp bách đã khiến những việc đạo đức mất đi gần phân nửa. Cần phải đưa mỗi việc về lại vị trí của nó. Nhất định không chước giảm Nhật tụng. Kinh Sách và Kinh Sáng sẽ luôn đọc tối hôm trước. Nguyện ngắm trước khi dâng lễ bất cứ giá nào. Sau lễ, đọc các giờ nhỏ xong mới ra khỏi nhà thờ. Giờ ngủ phải được định rõ cho từng trường hợp, làm sao để mỗi việc có giờ riêng và đầy đủ cho nó. Cách chung thức dậy năm giờ rưỡi sáng; dù đi ngủ muộn gần 12 giờ đêm, vẫn còn sáu tiếng để ngủ kể cũng quá đủ.

2. Kỳ tĩnh tâm này, tôi thấy sốt sắng kính mến Thánh Thể và Thánh Tâm hơn. Hồi là chủng sinh, đó là tất cả sự tôn sùng của tôi, thì nay làm linh mục rồi vẫn phải thế, tôi phải tập trung tất cả vào sự tôn sùng ấy. Tác giả Le Tasse viết về linh hồn say mê Chúa rằng: “Tâm hồn này đi với Chúa, đến với Chúa và ở mãi với Ngài”. Đấy, đời tôi phải thế, luôn quay về với Thánh Thể. Viếng Thánh Thể sẽ không bao giờ bỏ, trái lại trong ngày nếu rảnh sẽ năng trở lại, dù để chào Chúa một cái thôi. Đối với Giêsu tôi phải ân cần ít nhất như đối với vị khách quí trong nhà. Tôn sùng Thánh Thể và Thánh Tâm sẽ gợi hứng cho cuộc sống, cho tư tưởng, tình cảm hành động, cho đến đỗi tôi chỉ sống trong đó và vì lòng tôn sùng đó thôi. Đặc biệt nhấn mạnh về sự dọn mình và cám ơn sau khi dâng lễ. Mỗi Chúa nhật đầu tháng, phải tĩnh tâm tháng, hoặc ngày nào thuận tiện liền đó, mỗi xế trưa phải cẩn thận xét mình riêng, sau khi đọc kinh Chiều.

3. Một trong các tật chính của tôi là chưa dùng thời giờ cho đúng mức. Vậy, đừng bao giờ mất đi một phút, ví dụ như để nói chuyện dong dài… Phải làm được nhiều việc trong thời gian kỷ lục. Sau khi ăn sáng là bắt tay vào việc ngay, giải quyết các việc theo bổn phận, thư từ v.v. Sau việc đó phải lo dọn bài dạy rất kỹ càng và dùng hết thời giờ. Báo chí sẽ coi ít, trong lúc chưa làm được việc gì khác, như khi đi dạo, tí chút sau bữa cơm, cách khoảng giữa hai công việc. Mỗi chiều, đặc biệt trước khi đi ngủ, sẽ đọc vài trang sách làm ích nhiều cho mình.

Nhiệm vụ bí thư của ĐGM đòi buộc tôi phải làm nhiều bổn phận nặng nề và phải để ý nhiều việc đặc thù. Tôi có bổn phận tôn kính ĐGM thật lòng, trong tư tưởng, cảm tình, hành động, khi ở riêng hoặc trước công chúng; bổn phận vâng lời hoàn toàn và đồng tâm nhất trí với ngài; bổn phận nêu gương về tư cách linh mục trước mặt mọi người; bổn phận bác ái niềm nở trong mọi lúc; rất cẩn thận trong lời nói, nói ít và nói hẳn hoi, biết thinh lặng, nhưng không cầu kỳ, không làm phiền ai, trái lại đối với mọi người phải đối xử cách ôn tồn, bình tĩnh, với cử chỉ, lời nói lịch thiệp, để đừng làm mất lòng một ai. Cố giữ lời Thánh Phaolô khuyên Titô: “Chính anh hãy làm gương về mặt đức hạnh” (Tt 2,7); tôi sẽ không quên lời Đức Thánh Cha Piô X, lúc ngài đến thăm ĐGM Bergamô đã nói với tôi: “Này cha Angelo, tôi tớ trung thành và khôn ngoan… đúng, khôn ngoan” (x. Mt 24,25). Dù người đời muốn nghĩ sao cũng “cứ mỉm cười và việc tốt cứ làm” (Gv 3,12). Chim sẻ líu lo mặc nó.

1909: TĨNH TÂM VỚI ĐGM- MARTINENGO, 19-25/9

1. Về đời sống cầu nguyện, không có gì thêm bớt trong lời dốc lòng như hai kỳ tĩnh tâm trước. Cứ phải nhận cùng một loại sơ suất, thật nhục, nhưng chịu vậy.

Sẽ vâng lời cha linh hướng để đi ngủ sớm hơn, để thức đúng năm giờ rưỡi sáng. Thức đúng giờ là điểm tốt cho trọn ngày. Tập thói quen đọc Nhật tụng trong nhà thờ, trước Thánh Thể.

2. Kỳ tĩnh tâm này, tôi thấy thích thú đọc Thánh Kinh, mấy hôm nay tôi đọc thư Thánh Phaolô. Tôi sẽ tiếp tục và lấy một đoạn Thánh Kinh, đặc biệt Tân ước để làm đề tài suy gẫm. Chiều tối, trước khi ngủ, sẽ đọc chậm rãi và sốt sắng một đoạn Sách Thánh.

3. Nhiều chuyện quá làm cho tôi bận rộn và mất bình tĩnh. Tuy sốt sắng lo tròn nhiệm vụ, nhưng không được mất sự ôn tồn, bình tĩnh. Tôi sẽ làm những gì phải làm. Cẩn thận không để vào phút chót mới làm việc chính yếu mà không thể bỏ qua.

4. Mấy hôm nay tôi dự định gia nhập Hiệp hội linh mục Thánh Tâm của giáo phận, mong sớm thực hiện ý định.

Gia nhập sẽ không thêm gì vào những điều tôi hứa cùng Chúa, tức “hoàn toàn phó thác trong tay Bề trên, không làm bất cứ gì có thể gây ảnh hưởng nơi người khác nhằm thủ lợi cho tôi”. Gia nhập sẽ khích lệ tôi giữ những gì đã dốc lòng, là nên thánh thực sự, làm gương cho bạn linh mục, đặc biệt đồng bạn trẻ. Gia nhập hội giúp tôi thêm tinh thần hoàn toàn vâng lời và khiêm nhường, không tìm ý mình, chỉ tìm ý Chúa trong mọi sự, qua ý của ĐGM. Xin Chúa và Đức Maria chúc lành cho sự dốc quyết này.

5. Không thêm nhưng hứa sẽ giữ điều đã dốc lòng từ trước, sau kỳ tĩnh tâm sẽ tổ chức lại đời sống, cách sao cho thấy có sự cải tiến.

Tôi hứa sẽ bớt về phần ăn, để nhắc tôi nhớ lời dốc lòng thêm tinh thần hãm mình, cũng để giữ thân xác vừa phải. Ăn ít đi sẽ có nhiều ích lợi. Chỉ ăn nửa phần, ít rượu nho và pha nhiều nước. Thấy cũng hơi quá, nhưng xin Chúa giúp con trung thành và mạnh sức giữ lời dốc lòng.

6. Năm sau, lễ trọng nhớ 300 năm phong thánh của Thánh Carôlô Bôrômêô ở Lombardia. Tôi dự định sẽ làm gì ở Bergamô để kính ngài, để làm sáng tỏ công đức hiển hách của vị Tổng Giám Mục mà ta có phận sự tri ân. Riêng tôi gắng học tư tưởng và tâm tình của thánh cả, năng cầu khẩn và noi gương ngài. Có lẽ, nhờ ơn Chúa, khi làm cho giáo sĩ để ý đến gương thánh Carôlô, sẽ gia tăng nơi họ tinh thần hăng say làm việc tông đồ, mức sống tinh thần của toàn giáo phận sẽ được tiến hơn. Tổ chức này đòi hỏi phải hy sinh, nhưng tôi sẵn sàng để kính Thánh Carôlô, và tin chắc rằng càng hy sinh càng đóng góp nhiều cho mục tiêu đã nhắm tới.

1910: TĨNH TÂM VỚI ĐGM- MARTINENGO, 2-8/10

1. Thêm một năm đã qua, năm đầy ơn thánh. Nhưng ít tiến bộ về đường lành thánh, khiến tôi xấu hổ hạ mình. Nhưng không nản chí. Tôi đọc lại từng chữ điều dốc lòng năm cũ, xin hứa lại sẽ trung thành chín chắn hơn trong việc đạo đức, ít chia trí vì làm nhiều công việc; bằng lòng với cái có thể đạt được. Trong mọi sự phải tỏ ra tế nhị, rất khiêm nhường vì mình là không, và thường xuyên phó thác cho Chúa vì Ngài là tất cả và làm được tất cả; kết hợp với Ngài tôi mới làm được đôi việc. Phải nhớ rằng Chúa để ý tất cả, từng lời tôi hãm mình không nói, hoặc hãm mình không nhìn xem, lời nguyện tắt, một cái thở ra không ai thấy. Cần chú ý đặt định mình trước mặt Chúa, Ngài thêm sức, khích lệ và làm cho tôi phấn khởi.

2. Chúa Giêsu đặc biệt soi sáng cho tôi trong kỳ tĩnh tâm này để tôi biết cần phải giữ cho tinh tuyền nguyên vẹn cụm từ “sensus fidei” (cảm thức đức tin) và cụm từ “sentire cum ecclesia” (đồng cảm với Hội Thánh). Chúa cho tôi thấy rõ hơn về sự khôn ngoan, thức thời và giá trị của những phương pháp mà các Đức Giáo hoàng dùng để đặc biệt gìn giữ cho hàng giáo sĩ khỏi nhiễm độc do các thuyết sai lầm của thời đại, chúng rất khôn khéo xảo quyệt, cố đánh đổ nền tảng của giáo thuyết Công giáo.[2]

Những kinh nghiệm đó đây trong năm này, những mối lo âu rất lớn của Đức Thánh Cha, những lời kêu gọi của các vị chủ chăn cho tôi thấy rằng, ngọn gió của chủ nghĩa duy tân đang thổi cực mạnh chứ không phải thường thường như người ta tưởng, và nó có thể vật ngã và làm cho lạc hướng những kẻ ban đầu chỉ muốn cải tiến cho hợp thời sự đạo đức xa xưa của Giáo hội. Nhiều người cả những người tốt, vô tình rơi vào chỗ nghi ngờ, và từ đó bị đưa sang sự lầm lạc. Tệ hại hơn nữa, là từ lãnh vực tư tưởng, người ta chuyển rất nhanh sang tính tự lập, tự do trong sự xét đoán mọi sự và mọi người.

Quì gối con tạ ơn Chúa đã gìn giữ con được an toàn giữa bao xáo động sôi sục của các bộ óc và miệng lưỡi.

Giữa lúc bao nhiêu người vấp ngã, tôi được ơn Chúa gìn giữ đến nay. Sự vấp ngã của người khác là lời cảnh cáo nhắc tôi cần kiểm soát tư tưởng, tâm tình, cảm giác, lời nói và tất cả những gì có thể làm cho tôi bị ngọn gió phá hoại ấy làm hỏng. Tôi phải luôn nhớ rằng Giáo hội, đang mang trong mình một chân lý trẻ trung, một Chúa Kitô, người của mọi thời đại, giúp Giáo hội cải tiến và cứu rỗi dân chúng mọi nơi và mọi thời, chứ không phải người đời cải tiến và cứu rỗi Giáo hội đâu!

Kho tàng quý trọng nhất của tâm hồn tôi, là đức tin, đức tin lành thánh chân thực và đơn sơ mà tôi thừa hưởng của cha mẹ và tổ tiên của tôi, tôi sẽ thẳng nhặt với chính tôi để giữ đức tin được tinh tuyền không bị hư hỏng.

3. Do chức vụ nặng nề làm giáo sư chủng viện mà Bề trên giao phó, không những đòi tôi phải giữ đức tin vẹn tuyền mà còn phải cẩn thận khi giảng dạy các chủng sinh trẻ. Lời nói, hành vi của tôi phải chứng minh cho tinh thần liên kết chặt chẽ với Hội Thánh và Đức Giáo hoàng, nên gương tốt cho chủng sinh và dẫn dắt cho họ cùng có tư tưởng như vậy. Tôi sẽ cẩn thận trong cách trình bày, chăm chú truyền thông tinh thần khiêm nhường và cầu nguyện trong các khoa học thánh, để giúp cho sự phán đoán được vững chắc và tâm hồn thêm quảng đại.

1911: TĨNH TÂM VỚI ĐGM – MARTINENGO, 1-7/10

1. Nhớ đến dĩ vãng, tôi vừa được khích lệ vừa xấu hổ. Tôi như đã bị trói tay chân để chỉ phục vụ Chúa Kitô trong sứ mạng lành thánh của Ngài. Tôi không nên tìm gì khác, cố gắng vui vẻ, bình tĩnh giữa bao thứ lo lắng, nhưng không thái quá hoặc bất cập, không dao động, hay quá lo nghĩ.

2. Phen này có lẽ chắc hơn, tôi muốn trung thành và tập trung trong việc đạo đức. Điều này rất cần đối với tôi. Đọc Kinh Sách và Kinh Sáng sau cơm tối. Năm giờ rưỡi sáng thức dậy, nguyện ngắm ngay, giúp lễ cho ĐGM và sau đó dâng lễ; cám ơn và đọc giờ nhỏ, sau giờ lớp viếng Thánh Thể, và viếng thêm lần nữa vào buổi chiều. Nghỉ trưa dậy là đọc kinh chiều, các việc khác có giờ riêng. Các việc trên phải giữ kỹ bằng mọi giá, khi nào sốt sắng hơn, cần gì nữa sẽ thêm sau.

Năm nay, tôi đã nhập hội linh mục chầu Thánh Thể. Tôi sẽ trung thành giữ giờ của tôi. Bình tĩnh trong mọi sự, trung thành và thật kỹ lưỡng.

3. Tôi xin lặp lại lời khấn trung thành đồng tâm nhất trí với Hội thánh và Đức Thánh Cha. Thánh Anphong trong ngày bối rối lo buồn đã nói: “Ý Giáo hoàng là ý Chúa”. Đây cũng là tôn chỉ lãnh đạo tư tưởng của tôi. Chúa ơi, xin bảo vệ, con chỉ muốn một Chúa tôi.

1912: TĨNH TÂM VỚI ĐGM- MARTINENGO, 13-19/10

1. Sắp đầy ba mươi hai tuổi. Nghĩ về dĩ vãng tôi hạ mình xấu hổ; nghĩ đến hiện tại tôi thấy khích lệ vì là thời kỳ thương xót; nghĩ tới tương lai tôi thấy được can đảm, vì có thể chuộc lại thời gian đã mất. Nhưng tương lai dài hay ngắn? Có thế rất ngắn. Nhưng dài hay ngắn, con xin lặp lại thời giờ là của Chúa.

2. Hiện không cần tìm hay thực hiện thêm cách làm việc lành nào mới, tôi chỉ sống trong sự vâng lời, và vì vâng lời tôi đã gánh bao nhiêu thứ việc gần rã vai. Tuy nhiên, nếu Chúa muốn thêm vẫn được, tôi sẵn lòng gánh vác. Lên trời sẽ nghỉ ngơi. Các năm sau này rất mệt nhọc. Đức Giám mục làm gương, ngài làm việc còn nhiều hơn tôi. Tôi cẩn thận không để mất một phút.

3. Thật xấu hổ, nhưng phải dốc lòng lại, để trung tín hoàn toàn với luật sống. Thức dậy năm giờ rưỡi và nguyện ngắm, giúp lễ ĐGM và dâng lễ, cám ơn và đọc giờ nhỏ; năng viếng Mình Thánh đôi phút; sau cơm tối sẽ đọc Kinh Sách và Kinh sáng, không thay đổi; rồi viếng Thánh Thể lâu giờ hơn; đọc sách thiêng liêng trước khi đi ngủ. Đó là những điển hình, và cũng là tấm ván cứu tôi khỏi chết đuối.

Chúa ơi, con biết con yếu hèn, xin Chúa giúp con trung thành giữ chương trình sống này. Xin giúp con để năm sau khỏi phải xấu hổ nhận ra rằng con thất tín.

4. Vì phải tôn trọng giờ cơm và phải nghĩ tới bao nhiêu việc phải làm, nên ít nghĩ tới việc ăn và không mê thích được ăn ngon đến tham ăn. Tốt. Nhưng còn phải đi xa hơn nữa. Vì thể xác khốn hèn của tôi đang béo ra và nặng nề. Tôi cảm thấy rõ, và hiện đang mất duyên dáng uyển chuyển rất cần để làm việc; cần chế ngự thể xác nếu không nó sẽ sinh chứng: “Tôi bắt thân thể phải chịu cực và phục tùng” (1Cr 9,27).

Rất cần ăn chậm, không nên ăn mạnh, cách chung ăn ít đi, tối ăn chút thôi. Việc uống cũng vậy. Cần hãm mình về miếng ăn.

5. Vào dịp lễ Thánh Carôlô, tôi sẽ dâng lên ĐGM của tôi những lời hứa giúp tôi nên linh mục theo Thánh Tâm Chúa. Tôi thú thật: tôi đã gặp những khó khăn có thể lay chuyển lời dốc quyết của tôi. Nhưng đó chỉ là sự đoán xét theo con mắt thế tục, và những khó khăn đó phần lớn do sự tự ái tạo nên. Tôi vui lòng đạp nó dưới chân, để quảng đại chạy đến nơi mà Chúa Giêsu gọi và cho biết là Chúa muốn tôi đến đó. Ai xét sao tùy ý, dù anh em giáo sĩ có xét đoán tôi ra sao cũng mặc. Chúa biết lòng tôi ngay thẳng và trong sạch. Tôi muốn ĐGM đóng ấn vào tờ dốc lòng của những năm đầu đời linh mục, để nói lên rằng tôi hoàn toàn tùy thuộc ĐGM trong mọi sự, dù là việc rất nhỏ mọn. Điều dốc lòng này, tôi muốn là một lời tuyên bố công khai trước mặt Giáo hội, tôi muốn được coi như không ra gì, bị bỏ rơi, khinh bỉ vì tình yêu Chúa Giêsu, vì ích lợi cho các linh hồn, và tôi muốn sống nghèo mãi mãi, dứt khoát với mọi tước lộc, của cải trần gian.

Mấy hôm nay Chúa Giêsu lại cho tôi thấy rõ hơn nữa về tinh thần tận hiến rất cần cho tôi, cho sự thành công của đời linh mục, do đó qua hành vi tôi sẽ còn tỏ ra mình “là nô lệ, là người tù của Chúa Kitô” (Ep 6,6; 3,1). Vì Chúa và trong Chúa, đó là biểu hiện của mọi sinh hoạt của tôi trong năm tới; làm việc thật hăng say, nhưng không mong kết quả dù rất nhỏ. Sẽ hành động như mọi sự đều tùy ở tôi, nhưng bởi tôi không ra gì, cho nên khi có lệnh của Bề trên là tôi tập bỏ ngay, không tiếc hối. Ôi Giêsu; dự định thì quá nhiều, nhưng lại yếu đuối vì đầy tự ái; nhưng hoàn toàn thiện chí và vì yêu. Xin Chúa giúp con và bảo vệ con.

6. Vì quá biết rõ mình không ra gì, nên cần phải làm nảy nở đầy đủ tính dịu dàng, rất hiền lành, nhẫn nại và tha thứ đối với mọi người, trong cách cư xử và phán đoán. Mới vừa hơn ba mươi, đã thấy phần nào mệt mỏi, nóng tính. Thôi, thôi, cho tôi xin! Nếu mất bình tĩnh, tôi sẽ nghĩ ngay mình là không, và có phận vụ phải tìm hiểu mọi người, không được xét đoán ai là trái. Như vậy sẽ giúp tôi bình tĩnh hơn.

7. Bề trên vừa giao loại công tác tế nhị và nguy hiểm (Giáo sĩ phó I Hiệp hội phụ nữ Ý). Tôi dốc lòng ăn ở hiền lành, nghiêm trang, khiêm nhường quên con người của mình để mưu nhiều lợi ích thiêng liêng. Kinh nghiệm ngày qua khích lệ cho ngày tới. Nhưng để giữ mình, tôi cần coi mình không ra gì, không quá tự tin, nâng cao tư tưởng và sau giờ công tác trở về trong tay của Chúa Giêsu ngay. Trong công tác này nếu có giây phút nào tôi tự cao là mang họa vào mình.

8. Hiện nay người ta nói nhiều chuyện vô căn cứ. Nguyên tắc của tôi quyết theo là, yêu mến, vâng lời, liên kết chặt chẽ với Đức Thánh Cha, tránh tất cả những gì có thể làm giảm tinh thần trên, không nghe và nhất là không xía vào những chuyện vô căn cứ.

Còn lắm công tác phải làm, như Đức Piô X đã nói, ngài mở ra cánh đồng bao la để linh mục sốt sắng hoạt động, thật lạ, việc làm không hết, giờ đâu đi bàn chuyện tào lao chỉ xứng cho hạng làm báo. Tôi đứng ngoài và đứng trên mọi thứ chuyện đó, tôi thấy mình có nhiệm vụ, và lấy làm vinh dự để nói cái tốt của Đức Thánh Cha, của Tòa thánh, và truyền thông cho kẻ khác lòng yêu mến tôn sùng đối với ngài mà tôi đang có. Đặc biệt tôi sẽ huấn luyện chủng sinh về điểm này.

9. Xin lặp lại những lời tôi đã từng dốc quyết, vì những điểm mà tôi đã nhiều phen lặp lại, vẫn đáp ứng với nhu cầu của tình thế hiện nay.

Ngoài ra, cứ tiến đầy tin tưởng. Sống đạo đức thật sự đúng nghĩa thần học: sống hy sinh. Luôn luôn hiền lành, mau mắn, bình tĩnh trong mọi sự.

Xin Thánh Tâm, xin Mẹ Maria khả ái, các thánh bổn mạng, các Đấng thấy rõ những gì chất chứa trong lòng mà con không sao viết ra hết được, xin giúp con luôn can đảm, hiền lành, trung thành, và xin chúc phúc cho con. “Chúa ơi xin nhận tôi tớ Chúa, để con sống, và con không thất vọng khi mong chờ Chúa”.

1913: TĨNH TÂM VỚI ĐGM- MARTINENGÔ, 19-25/10

1. Đây là lần thứ bảy tôi đến nơi thánh và đáng quí này để suy nghĩ về linh hồn tôi. Việc đầu tiên tôi vẫn phải làm là: chúc tụng Chúa đã tiếp tục thương yêu và gìn giữ tôi khỏi tội trọng, và cho tôi biết mình không ra gì.

Tưởng không có gì phải thêm vào những điều đã hứa và viết ra các năm trước. Chỉ thưa với Chúa: con sẵn sàng nhận tất cả, vui cũng như buồn. “Đối với tôi, sống là Chúa Kitô sống, và chết là một mối lợi” (Pl 1,21).

Tôi đã có ý định bớt công tác, và xin nhận cái gì hợp với khả năng. Nhưng tôi lại nhất định không làm thế. Bề trên biết rõ, thế là đủ, hơn nữa nếu không ai hỏi, tôi chẳng bao giờ tỏ ý mình thích việc này hơn việc nọ. Cha linh hướng hằng nói với tôi: “Ta cứ tiến tới, dầu là trong chiếc bị của Chúa Quan phòng”.

2. Phải chăng bảy năm qua là bảy năm được mùa đối với tôi, xét về phần Chúa. Và nếu bảy năm tới là bảy năm đói? Cũng đáng lắm, vì tôi đã không đáp ứng xứng với vô vàn ơn Chúa ban. Ấy vậy nếu có xảy ra cảnh đói khát để đền tội, có xảy ra sự muộn phiền, nhục nhã, đau đớn, tôi xin vui nhận, để minh chứng lòng này yêu Chúa Giêsu.

Xin hân hạnh và mê say cách lành thánh để nhận lấy tất cả những gì lớn bé, hằng ngày xảy ra nhằm làm nhục, để hạ bệ, để kiềm chế tính tự ái của tôi, tôi không có chút nào phản ứng, mà còn tỏ ra chút thích thú, như chiếc vỏ sò khô khan đang hứng sương trời để cải biến. Người ta nhục mạ tôi cách nào cũng được, miễn là mọi sự đều làm sáng danh Chúa, giúp ích thật sự cho tôi, và thánh hóa tinh thần tôi.

Phải cẩn thận, đừng bao giờ quên sự hèn mọn, bất xứng của mình, nếu có gì làm phiền tôi, lập tức tôi vui mừng tự nhủ rằng: “Mi làm nhục ta, như thế là làm ơn cho ta” (x. Tv 118,71).

3. Việc giữ lại và lặp lại những điều đã dốc lòng làm cho tôi e sợ. Thiện chí tôi không thiếu, nhưng giữ việc đạo đức cho điều hòa, là chuyện không bảo đảm, phần vì lắm công tác và chưa biết nó là thứ gì.

Dù sao, tôi vẫn chính thức và long trọng hứa với Maria Mẹ khả ái của tôi, là mỗi chiều, trong năm tới đây, tôi sẽ lần chuỗi Mân Côi. Trung thành với việc đạo đức này là điều nâng đỡ tôi rất nhiều, dù đôi khi tôi chỉ còn giờ để nguyện tắt. Mong rằng, sự tôi đặc biệt thề hứa với Mẹ hôm nay, sẽ được đền bù bằng sự Mẹ sẽ lấy đức khiết trinh của Mẹ mà bảo vệ tôi thật chặt chẽ trong nhiệm vụ đặc biệt khó khăn của tôi, và Mẹ cũng giúp tôi thực hiện các điều dốc lòng khác kể trên.

Nếu năm nay là năm cuối của đời tôi? Còn gì sung sướng hơn là được ra trình diện Mẹ tôi với tràng hoa Mân Côi chói ngời! Đó là giấy thông hành của tôi.

Xin Chúa nhận sự tự do của con dâng cho Chúa.

“Lạy Chúa, Chúa biết tất cả, Chúa biết con yêu mến Chúa” (Ga 21,16)

1914: GIÁP MƯỜI NĂM LÀM LINH MỤC(10/8/1904 – 10/8/1914)

Groppino, 10/8/1914

Tâm tôi hôm nay đầy hai nỗi niềm: một mối tình dịu dàng mãnh liệt và một sự bối rối thẹn thùng.

Mười năm qua, bao nhiêu ơn chung, ơn riêng qua các bí tích tôi đã ban hoặc đã nhận, qua bao việc tôi đã thi hành theo chức vụ: hoặc bằng lời nói hay bằng hành động, công khai hay một mình; ơn qua lời cầu nguyện, qua sự học hành, qua những thánh giá, những khó khăn dù rất nhỏ, qua những thành công như thất bại; qua những kinh nghiệm mỗi ngày càng dồi dào và quí báu nhờ giao tiếp với các Bề trên, với giáo sĩ, với nhiều người thuộc mọi bậc, mọi tuổi. Chúa Giêsu đã trung thành giữ lời hứa với tôi hôm lễ truyền chức trong đền Đức Mẹ trên Núi thánh: “Thầy không gọi anh em là tôi tớ, nhưng là bạn hữu” (Ga 15,15). Chúa Giêsu đích thật là bạn đã mở toang nỗi thầm kín của Trái tim Ngài cho tôi. Chúa thấy, Chúa hiểu rằng con hết lòng mến Chúa, con nói thật. Trong cánh đồng đã cày bừa, đã gieo trồng, đã có vài bông lúa, tạm đủ để làm bó lúa bé dâng Chúa, xin Chúa nhận và chúc phúc, vì Chúa thương mới được vậy.

Riêng phần tôi, tôi xấu hổ vì đã không làm hơn được, gặt ít quá, bỏ đất khô khan hoang vu. Nếu các thánh mà được những ơn như tôi có, hay ít hơn, các thánh vẫn thánh hơn! Đang khi bao nhiêu tiếng gọi trong tôi, tôi đã từ chối không đáp lại! Lạy Chúa, con xin nhìn nhận sự yếu hèn, khốn cùng của con! Xin Chúa thương, tha thứ.

Lòng yêu mến và sự cần được tha thứ đã đem lại cho con tâm tình biết ơn Chúa. Chúa ơi mọi sự đã được thực hiện và sáng danh Chúa; xin cám ơn Chúa bây giờ và mãi mãi.

Một niềm vui khác tràn ngập hồn tôi; nhân ngày mười năm linh mục, là tôi chẳng thuộc về mình cũng không thuộc về ai khác; sống hay chết đều chỉ thuộc về một Chúa thôi. Phẩm chức linh mục và bao ơn lành đủ loại phủ ngập trong mười năm qua, đã giúp tôi biết mình là yếu hèn cùng cực, cần phải bỏ cái tôi, để dốc toàn lực vào một việc duy nhất là thiết lập nước Chúa Kitô thống trị trong tâm trí và trái tim mọi người một cách giản dị, không phô trương, cả đến phải chìm trong tăm tối, nhưng từ nay sẽ ngày càng mạnh mẽ hơn trong các dự phóng, tư tưởng cũng như hành động.

Bản tính riêng của tôi, kinh nghiệm, tình thế đẩy đưa tôi vào công tác yên tĩnh, ôn hòa, cách xa các trận địa, không đấu bằng vũ khí hay bằng võ mồm. Tôi muốn nên thánh cách kín đáo, nếu không, những ai không có tính tình như tôi mà bắt chước kiểu của tôi, họ sẽ đi sai đường. Ôn hòa nhưng không đầu hàng tính tự ái, sự dễ dãi, yếu nhược trong tư tưởng, trong nguyên tắc, hoặc khiếp nhược khi hành động. Nụ cười trên môi che dấu sự chiến đấu trong tâm hồn, đôi khi quyết liệt với tính ích kỷ, và bao giờ tinh thần cũng phải thắng các đợt tấn công của tình cảm và tự ái, Chúa và anh em phải được phần hơn tôi.

Mười năm qua, ngày mai sẽ ra sao? Bí mật. Có khi không còn bao lâu là sẽ phải ra tòa Chúa phán xét. Xin Chúa cứ tự tiện đến rước con về. Nếu còn sống thêm ít năm, hay nhiều năm nữa, con muốn là những năm làm việc quyết liệt, với đức vâng lời lành thánh là kim chỉ nam cho mọi hoạt động, không một tư tưởng nào đi ngoài sự vâng lời. Tự ái, lo xa, chỉ làm cản trở sự tiến triển của chương trình Đức Chúa Trời, và cũng không đem lại lợi ích vật chất nào cho tôi. Về điểm này, tôi phải cẩn thận hằng ngày, vì tôi đoán thế nào, vài năm nữa gần đây, tôi phải gặp trận chiến ác liệt với sự tự ái của tôi. Ai tiến, ai thắng mặc ai, tôi ở lại chỗ Chúa Quan phòng đặt để tôi, nhường đường trống cho kẻ khác tiến.

Tôi muốn được sự yên tĩnh là sự tự do của tôi; tôi sẽ năng nhớ đến bốn lời khuyên của sách Gương Phúc, bốn điều kiện để có sự an tĩnh và tự do thực thụ:

“1. Chú tâm làm theo ý kẻ khác hơn theo ý mình.

2. Luôn chọn cái kém, đừng chọn cái hơn.

3. Tìm chỗ rốt, dưới tất cả mọi người.

4. Hằng muốn và cầu xin ý Chúa được hoàn toàn thực hiện nơi con (x. Gp 3,23).

Với tâm trạng ấy, hôm nay con đến dâng lên Chúa chiếc bình quí báu là tâm hồn con đã được Chúa xức dầu thánh hóa. Xin đổ vào đó đầy sức mạnh mà Chúa đã từng dùng để thúc đẩy các thánh Tông đồ, Tử đạo, Hiển tu. Xin cho con nên hữu ích cho cái gì tốt, quảng đại, cao cả vì Chúa, vì Giáo hội, vì các linh hồn. Con chỉ sống, chỉ muốn sống vì đó mà thôi.

Trong khi tôi ngồi ghi lại các tư tưởng sau một ngày lành thánh kỷ niệm mười năm linh mục, trong niềm cảm động êm đềm, thì cạnh bên tôi ĐGM khả kính đang nằm liệt giường sau nhiều ngày đau ốm; ngài đã sống tất cả cho tôi, cho Giáo hội, cho Chúa Giêsu và Chúa Cha. Tôi đang đau khổ với ngài và vì ngài. Nếu đúng ý Chúa, xin Chúa mau chữa ngài khỏi bệnh, trả ngài lại cho việc Tông đồ, trả ngài lại cho Giáo hội của Chúa, trả ngài lại cho những đoàn con đang quí yêu ngài.

Cơn đau đớn âm thầm và vui chịu của ĐGM đã xé nát lòng tôi, nhưng kinh hoàng hơn nữa là tiếng đồn về trận đại chiến đang tràn lan khắp Âu châu. Ôi Chúa Giêsu, con giơ tay linh mục của con lên Thánh Thể Chúa, và hết lòng sốt sắng lặp lại lời nguyện của Thánh Grêgôriô: “Lạy Chúa, xin cho chúng tôi được bình an trong những ngày ở trần gian”.

Và Giáo hội giữa trận lụt! Xin Chúa cứu Giáo hội. Đã mười năm qua, khi dâng lễ mở tay nơi mồ Thánh Phêrô – kỷ niệm rất êm đềm – con đã sốt sắng tưởng nhớ và cầu chúc cho Giáo hội và Đức Thánh Cha, và qua mười năm con càng tưởng nhớ và cầu nguyện như trên.

Lạy Chúa, giữa cơn giông tố, giữa sự chống đối giữa các dân tộc, xin Chúa ban cho Hội thánh được sự “tự do, hiệp nhất và bình an”.

TĨNH TÂM LINH MỤC GIÁO PHẬN BERGAMÔ- 27/9-3/10

Giảng phòng L.M. Marelli, kế vị ĐGM Radini

1. Ngày 10 tháng 8 vừa qua, nhân giáp 10 năm linh mục, tôi đã nghĩ ngay đến giai đoạn hai cuộc đời linh mục của tôi, nhiều việc có thể và phải thay đổi.

Ý Chúa thật nhiệm mầu! Ngày 22 tháng 8, Chúa gọi Đức Cha khả kính về trời: và kìa trước mắt tôi một chân trời mới đột nhiên mở rộng.

Nhưng tôi không mất can đảm. Tuy đau buồn, tôi vẫn rất bình tĩnh và tinh thần rất vững. Chắc chắn, linh hồn cao cả lành thánh của đấng mà tôi hằng yêu mến tôn kính đang ở trên trời, hằng cầu bầu, chúc lành, bảo vệ và nâng đỡ tôi. Ôi, làm sao con theo ngài lên đó, chỉ khi Chúa thương ban cho con cái chết; trong khi chờ đợi con, sẽ bắt chước những việc lành thánh của ngài.

2. Hiện nay tôi chỉ thuần là giáo sư ở trong Đại chủng viện thôi, tuy nhiên việc mục vụ tôi vẫn tiếp tục. Từ nay tôi được sống yên tịnh dễ tập trung hơn, đúng như nguyện vọng. Đó là ơn mới Chúa ban. Cám ơn Chúa và tôi quyết dùng ơn này. Tôi mến căn phòng và sự yên tịnh để chuyên cầu nguyện và tra cứu.

3. Đặc biệt tôi hứa thức năm giờ rưỡi sáng. Lập tức sẽ nguyện ngắm ngay trong phòng, sau đó đến bàn thờ Thánh Micae để dâng lễ và đôi khi xưng tội. Không cần nhắc lại những chi tiết trong ngày, những lời dốc lòng cũ đã đủ.

4. Trong mọi sự tôi muốn nên gương mẫu, khi dạy học hay khi liên lạc với đức ông giám đốc chủng viện, với đồng nghiệp hay với chủng sinh học trò của tôi. Phải khiêm nhường đối với tất cả, cố giúp mọi người thông cảm nhau, nêu gương cho nhau, đó là điều quan trọng cho những ai cùng có chung trách nhiệm trong một cộng đoàn. Nhất là tôi sẽ không phàn nàn hoặc chỉ trích ai, vì biết rằng tôi sẽ không ở nơi nào tốt hơn là sống trong chủng viện.

5. Nỗi lo chính của tôi là, dù sao đi nữa, đối với Đức Giám mục hiện tại, tôi vẫn cung kính, vâng lời, yêu mến chân thành và quảng đại vui vẻ, như nhờ ơn Chúa tôi đã sống với Đức Giám mục quá cố. Về điểm này tôi phải làm gương, vì xác tín rằng phải nhìn nhận và tôn kính Chúa Giêsu trong con người của giám mục.

Dĩ nhiên không còn là bí thư, tôi phải có thái độ khác hơn, dù sao vẫn phải tỏ thái độ cung kính, dè dặt, thật tế nhị cách đơn sơ, bởi thật tình mến Chúa. Đối với tân giám mục tôi phải ăn ở cho người hài lòng và được khích lệ, tôi sẽ không đóng vai trò viên đá làm ngài vấp ngã, nhưng là viên đá cho ngài dùng mà xây nhà. Tôn kính mến yêu giám mục bằng lời nói và việc làm, tha thiết xin Chúa Giêsu cho con trung thành với lời hứa này bằng bất cứ giá nào.

6. Tôi cố tránh mọi nỗi lo âu cho tương lai, dù có ai nói hay cho tôi, dù có vẻ đứng đắn và chân thành, tâm hồn tôi cũng phải an tĩnh. Vì tôi sinh nghèo, sẽ chết nghèo, như trong dĩ vãng Chúa vẫn cho tôi dùng đủ, trong tương lai Chúa Quan phòng sẽ cứ thế và tùy nhu cầu mà ban thêm! Khốn cho tôi nếu tôi để lòng vương vấn của cải trần gian dù chỉ là những vật nhỏ mọn.

7. Những ý nghĩ thoáng qua về vinh dự, chức vụ trong tương lai, tôi phải bỏ đi ngay. Nó chỉ làm cho tôi mất sự an tĩnh của tâm hồn, bớt nghị lực làm việc, mất sự vui vẻ hồn nhiên và mất công phúc của những việc lành. Tôi phải khiêm nhường, khiêm nhường để Chúa định liệu những gì còn lại.

8. Tôi là linh mục của Thánh Tâm. Những điều hứa trên đây có ý nghĩa đặc biệt, liên quan đến những điều tôi hứa riêng với tư cách là hội viên của Hội linh mục Thánh Tâm. Tôi cố gắng tham gia với hết mọi sinh hoạt của Hội đã đón nhận tôi, trước là nêu gương cho anh em giáo sĩ, sau là làm cho Hội được danh tiếng và đạt được mục đích của Hội.

N.B Thứ tư vừa qua tôi phải tạm gián đoạn cuộc tĩnh tâm để đi Milan xin chỉ thị của Đức Hồng y TGM Milan về cách tôi phải ứng xử với Đức tân Giám mục giáo phận, về một hai điểm.

Lần gặp gỡ này đã khích lệ và làm cho tôi vui vẻ lại. Tôi đã đến cầu nguyện rất lâu nơi mồ Thánh Carôlô, nơi đây tôi đã lặp lại lời hứa tận hiến toàn thân cho Chúa, “sống chết” vẫn dâng xác hồn trọn vẹn để phục vụ Chúa, phục vụ Giáo hội và các linh hồn, hoàn toàn vâng ý Chúa, sẵn sàng chấp nhận mọi thứ hy sinh, bây giờ và mãi mãi. Amen.

Thánh Gioan XXIII

Bản Việt ngữ của linh mục Trần Văn Thông

[1] Dạy môn Lịch sử Giáo hội, Giáo phụ, Hộ giáo.

[2] Đây ám chỉ việc Đức Piô X tổ chức lại Đại chủng viện Latêranô, lập Đại chủng viện vùng miền Trung và miền Nam Ấn Độ, đồng nhất việc huấn luyện nơi các chủng viện

From → Công Giáo

Để lại phản hồi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: