Skip to content

Thánh Gioan XXIII: Nhật ký tâm hồn (12)

Tháng Năm 23, 2014

140508002
Thánh Gioan XXIII

1921 – 1925: PHỤC VỤ BỘ TRUYỀN GIÁO TẠI RÔMA

THỤ PHONG GIÁM MỤC

1924: TĨNH TÂM TẠI RÔMA- 13 – 19/1

I. SUY TƯ CHUNG

1. Hôm nay lễ kính tòa Thánh Phêrô 18/1.Đã ba năm tôi vâng lời, nhận làm chủ tịch của Hội truyền bá đức tin toàn nước Ý, ở tại Bộ truyền giáo này. Ôi Chúa Giêsu, Chúa hằng ở với con theo lòng nhân từ thương xót của Chúa “chứng cớ của Chúa thật đáng tin” (x. Tv 92,3). Thật khổ tâm khi phải bỏ lại Bergamô những gì yêu quí nhất: chủng viện nơi mà dù tôi bất xứng, Đức Giám mục cũng đã đặt tôi làm linh hướng, rồi Cư xá sinh viên, nơi mà tôi quí mến. Tôi đã dốc hết tâm hồn vào phận vụ mới. Đây là nơi tôi muốn và phải ở lại, không cần nghĩ, xem hay ước muốn gì khác nữa, nhất là Chúa đã ban cho tôi nhiều ơn an ủi trong phận vụ mới này.

2. Bề ngoài, người ta cho tôi là một người bình tĩnh, làm việc quyết liệt. Phải, tôi làm việc luôn, tuy nhiên bên trong, tôi vẫn thấy làm biếng và chia trí. Nhờ ơn Chúa, tôi đang quyết liệt chống tật xấu đó. Để luôn luôn khiêm tốn, tôi hằng nghĩ mình là tên làm biếng, một con thú kéo xe cần đánh đòn để nó làm việc khá hơn, mau lẹ hơn.

Tôi đặc biệt lưu ý làm ngay trong ngày những gì có thể làm ngay. Tuy nhiên, tôi vẫn cố giữ, và giúp các kẻ chung quanh tôi giữ được sự bình tĩnh, thoải mái là hai đức tính bảo đảm sự thành công tốt đẹp. Ai muốn chạy mau tùy họ, ngay trong việc đạo, ai ham chạy mau, sẽ không chạy được xa.

3. Tôi làm lại chương trình sống với những điểm nhất định như sau: 6 giờ sáng thức dậy và đọc kinh trong phòng. 7g-8g làm việc tại bàn giấy; 8g-9g30: dâng lễ, nguyện ngắm v.v. Bớt nói chuyện dong dài sau giờ ăn trưa và ăn tối. Mỗi ngày đi dạo một chút và nhân đó viếng Thánh Thể. 11g đêm đi ngủ không nên trễ hơn. Tôi sẽ trung thành tham dự những cuộc hội thảo về luân lý và phụng vụ. Tôi sẽ đi họp hằng tháng với Hội các linh mục chầu Thánh Thể tại San Claudio.

4. Việc truyền bá đức tin là hơi thở, là linh hồn của đời sống. Tất cả cho phận vụ này, luôn luôn đầu óc, tâm tư, lời nói, lao phiền, cầu nguyện, kinh nghiệm, hy sinh, đêm, ngày, tại Rôma hay đi đâu khác, tất cả và luôn luôn cho việc truyền bá đức tin. Tôi sẽ nhận bất cứ phận vụ gì tùy khả năng tạm thời, miễn là việc ấy không gây trở ngại, hay hơn nữa là bổ túc cho phận vụ chính, là truyền bá đức tin, và cũng vì nó mà tôi đến Rôma này.

5. Để công việc được mở mang, và chương trình được thành sự, tôi sẽ luôn nhớ và thực hiện nguyên tắc của Thánh Grêgôriô, là làm cho kẻ khác cùng làm việc, không tập trung quyền hành “phải để cho thuộc hạ làm việc thường xuyên, còn người lãnh đạo có thời giờ suy nghĩ những việc cao cả hơn, để bụi đời không làm tối mắt kẻ đứng trên cao dẫn đường kẻ khác” (Sách Quản trị 2,7). Cũng may, về điểm này Chúa đã cho tôi được nhiều cộng sự viên rất đắc lực, không có gì phiền.

6. Tôi cũng nhấn mạnh nên chịu khó hãm mình cả trong những điều được phép, để Chúa thương bao bọc toàn thân xác hồn tôi trong sự trong trắng của linh mục để tôi “làm cho sự nhận biết Đức Ki-tô, như hương thơm, lan toả khắp nơi” (2 Cr 2,14-15), vì tôi nghĩ rằng, nếu Chúa không bảo vệ, tôi sẽ sa ngã như bất cứ ai.

7. Dù tôi bất xứng, nhưng vì chức vụ, Giáo hội đã ban cho tôi vinh dự giám mục. Tôi cố gắng thực tâm khiêm nhường để làm nổi bật sự ân cần của Giáo hội đối với tôi (tôi xem mình là kẻ rốt hèn nhất, đáng thương hại nhất), và cố gắng ăn ở dịu dàng dễ mến với mọi người, đặc biệt người bé mọn.

8. Tôi quyết hết sức giữ gìn lời nói – tránh tất cả mọi lời có thể phạm đến bác ái bất cứ cách nào. Về điểm này, tôi có thể tiến thêm mãi, nên sẽ đặc biệt chú ý xét mình hằng ngày.

9. Tôi đã cố gắng tế nhị trong đối xử với kẻ dưới và người trên, thì cũng phải tế nhị trong việc đạo đức với Chúa, nghĩa là phải làm cách chăm chỉ, cung kính, sốt sắng, vừa được vui trong tâm hồn, vừa nên ích lợi cho kẻ khác.

“Lạy Trái Tim đang cháy lửa yêu con, xin đốt lòng con cháy lửa mến Chúa. Ôi Maria, Mẹ muôn ơn, xin cầu cho con, Thánh Giuse, xin cầu cho con. Thánh Phaolô, Xaviê, cầu cho con. Thánh Phanxicô Salêsiô, cầu cho con. Thánh Phêrô Phaolô và các thánh cầu bầu cho con”.

II. VÀI SUY TƯ RIÊNG

Kỳ tĩnh tâm này, có Cha Folli mà tôi đã có dịp gặp tại thành Sienna nhân dịp đón cánh tay Thánh Phanxicô từ Ấn độ về đây. Hiện chỉ có năm linh mục tĩnh tâm, nên không có cha giảng, mỗi người tự lo phần mình.

Ngay trên bàn tôi có bộ sách Tĩnh tâm của Thánh Inhaxiô Loyola, tác giả là cha Bucceroni; nhưng tôi muốn khiêm nhường sốt sắng đọc trực tiếp bản văn của Thánh Inhaxiô.

Điều thảm bại tôi “cần phải thêm cố gắng để chiến thắng chính mình và đặt trật tự cho đời sống”, là cần thắng tính chậm chạp của mình để làm việc siêng năng và có kết quả hơn. Ai cũng bảo tôi làm việc nhiều quá. Nhưng ngược lại, tôi thấy rõ những việc tôi đã thực hiện được vẫn còn rất xa với những gì đáng lý ra tôi đã phải làm theo phận vụ chính của tôi trong công cuộc Truyền bá Đức tin này.

Thánh Inhaxiô, đi xa hơn một đức tính, ngài muốn thấy sự nỗ lực để đạt được đức tính đó, ngài viết: “Chúng ta đừng nghĩ gì đến những cái chúng ta đã sáng tạo ra được”.

Khi đọc sách Tĩnh tâm của Thánh Inhaxiô, tôi đặc biệt lưu ý về điểm gọi là lỗi tương đối nặng khi ta viện lẽ để đi ngược với lệnh của Bề trên đã ra, hoặc hành động ngược với sự chỉ giáo và khuyên răn của Bề trên. Vấn đề được kết thúc với ba câu xét mình.

1. Tôi đã làm gì cho Chúa Kitô?

– Làm ít, rất ít, hay chẳng làm gì cả.

2. Tôi đang làm gì cho Chúa Kitô?

– Làm đôi việc, mà cẩu thả, như người làm biếng

3. Tôi sẽ phải làm gì cho Chúa Kitô?

– Chúa ơi, con xin làm tất, miễn Chúa giúp con.

Bài gẫm về Nước Chúa Kitô, giúp ích cho tôi rất nhiều. Mỗi sáng tôi năng suy gẫm lại vấn đề này, và tôi thích đọc lại lời nguyện kết thúc rằng: “Ôi Thiên Chúa vĩnh cửu của vạn sự”.

Tôi đã nhờ cha Folli giải tội, và linh hồn tôi rất bình an.

Càng dứt khoát với tự ái, với ý riêng, với tư lợi, ta càng tiến tới trong mọi phương diện của đường nhân đức.

Vậy nhất định phải thương Chúa chứ không thương mình; theo ý Chúa chứ không theo ý mình; tìm lợi ích cho kẻ khác chứ không phải cho mình. Và cứ thế mãi mãi, khắp nơi, một cách rất vui vẻ.

“Như thiên thần của Thiên Chúa, tôi không để mình xúc động khi được khen hay bị chửi rửa” (x. 2Sm 14,17). Mang tên Angelo, và muốn sống như thiên thần, nếu được bị nguyền rủa thì vinh dự và khích lệ biết mấy.

Xin dùng lời Thánh Atanasiô để kết thúc những ngày tĩnh tâm lành thánh yêu quí này, ngài viết: “Chúa Giêsu Kitô sống lại đã làm cho những ngày sống của ta thành ngày lễ vui liên lỉ”.

Chính hôm nay giáp ba năm tôi đến Rôma, phục vụ công cuộc Truyền bá đức tin. Tư tưởng tôi cung kính hướng về Tòa thánh Phêrô, đây là lẽ sống của mọi hoạt động tông đồ. Từ nơi phòng mà tôi suy gẫm và ngơi nghỉ, tôi nhìn thấy rõ tháp đền Thánh Phêrô hùng vĩ, tôi xin kính chào và hết lòng, hết trí khôn chúc tụng Tòa thánh của Chân lý cứu rỗi tôi.

Hôm nay, ngày duy nhất có mặt trời. Ngồi đây, trong cảnh trời ấm áp, dưới chòm cây, nghe chim sẻ líu lo hòa với tiếng chuông đền Thánh Phêrô, thích biết mấy.

1925: TĨNH TÂM ĐỂ THỤ PHONG GIÁM MỤC

RÔMA TỪ 13-17/3/1925

1. Tôi không tự tìm chức vụ này, nhưng vì Chúa đã chọn tôi với nhiều dấu hiệu quá rõ rệt, nếu tôi chống lại chắc không khỏi lỗi nặng. Chính Ngài sẽ che khuất sự khốn hèn nơi tôi và bù đắp những gì thiếu sót. Đó là điều làm cho tôi yên tâm, vững tin và được khích lệ.

2. Tôi sắp làm giám mục: thời chuẩn bị đã qua; tôi đã trọn lành rồi? Không, tôi chỉ trên con đường trọn lành thôi. Thánh Tôma nói: “địa vị giám mục là địa vị trọn lành xét về tính cách giáo huấn đường trọn lành”.

Tôi khiếp sợ, vì biết mình khốn hèn, thiếu sót nhiều thứ! Đó là lý do để khiêm nhường, khiêm nhường và khiêm nhường!

3. Đời đối với tôi không còn gì hấp dẫn cả. Tôi hoàn toàn thuộc về một Chúa thôi, đượm nhuần ánh sáng của Chúa, tôi phải tỏ đức ái cho Giáo hội và cho các linh hồn.

4. Tôi hằng đọc lại đoạn 9, quyển III sách Gương phúc: “Mọi sự phải được đưa về Chúa như là cùng đích của mợi sự”. Đoạn sách này đã gây xúc động sâu xa nơi tôi trong những ngày này. Qua mấy dòng mà đủ tất cả.

5. Với địa vị mới, đời sống kinh nguyện của tôi cũng phải mới. Tôi cần cầu nguyện “cách chăm chỉ, sốt sắng và cung kính” vì nhớ rằng tôi cần phải làm gương cho người khác.

6. Tôn chỉ và chương trình tổng quát của đời sống giám mục đã được Bản Nghi lễ tấn phong long trọng chỉ rõ, nghĩa là:

a) Tác phong phải được xây dựng trên nguyên tắc Tin mừng; phải dùng lời nói và gương lành để dạy Thánh kinh cho dân chúng;

b) Cung kính lãnh nhận Thánh truyền của các Giáo phụ để gìn giữ và dạy lại cho kẻ khác (cũng như các Hiến chế của Tòa thánh).

c) Trong mọi sự phải tỏ ra trung thành, lụy phục và vâng lời Thánh Phêrô tông đồ và Đức Giáo hoàng;

d) Tránh bất cứ cái gì xấu trong hành vi, và nhờ ơn Chúa tôi chỉ sẽ làm sự thiện.

e) Giữ đức trong sạch và tiết độ; và năng giảng về hai đức này.

f) Luôn hi sinh cho việc Chúa, đứng xa mọi sự đời với những thứ lợi lộc đê hèn;

g) Giữ lòng khiêm nhường và nhẫn nại; và giảng dạy hai đức này cho kẻ khác;

h) Dịu dàng thương yêu đặc biệt người nghèo, kẻ tha phương và những người cùng khổ;

Những lời này sẽ là đề tài để tôi năng tự vấn lương tâm.

7. Phẩm phục giám mục nhắc tôi nhớ đến cái ánh rực rỡ của các linh hồn, đó là ý nghĩa chính của phẩm phục đã tạo nên vinh dự cho giám mục. Khốn cho tôi nếu phẩm phục nên cớ cho tôi kiêu ngạo khoe mình!

8. Lời khen ngợi đối với phận hèn của tôi, sẽ chỉ là lời ghi trong Bản phong chức: là được “đức tin vững vàng, đức mến trong sạch, chân thành và ôn hòa”. Chân tôi phải được cái đẹp của những người ra đi rao giảng hòa bình và những gì tốt đẹp của Thiên Chúa (x. Rm 10,15).

Tôi sẽ đóng vai trò của người hòa giải bằng lời nói và hành động; khi giảng, không phải lúc khoa trương thông minh hùng biện theo lối đời, nhưng giảng với tất cả tâm hồn và quyền uy của lời Chúa; quyền hành Hội Thánh trao cho tôi không nên dùng để tạo hư danh cho mình, hoặc để đả phá, nhưng dùng để xây dựng.

Là giám mục, tôi cố sống xứng với lời khen của Đức Piô X đã nói với tôi lúc còn là bí thư của Đức cha giáo phận “servus fidelis et prudens” (“tôi tớ trung thành và khôn ngoan”). Người tớ trung thành và khôn ngoan, đây cũng là lời phê tốt nhất dân chúng dành cho tôi trong sự nghiệp sau này. Đồng thời tôi cố đạt cho được điều mà Bản tấn phong mong muốn và đòi hỏi là “sốt sắng làm việc không biết mệt – tôi cần đức tính này lắm! – tinh thần sốt mến; dẹp tính kêu căng; yêu sự khiêm nhường và yêu sự thật; đừng vì ưa được dua nịnh và nhát sợ mà mất hai đức tính đó. Không đổi trắng thay đen, thay đen đổi trắng, tốt nói là xấu, xấu lại cho là tốt. Hãy xem mình như mang ơn kẻ hiền triết như người ngu đần, biết rút cái lợi ích siêu nhiên cho mình trong hết mọi sự.

9. Hội thánh phong giám mục để gửi tôi sang phục vụ với tư cách khâm sai tại Bulgary, một sứ mệnh hòa bình. Có lẽ bao nhiêu đau buồn đang chờ tôi trên đường đời. Với ơn Chúa, tôi tự thấy mình sẵn sàng đón nhận. Tôi không mong vinh quang trần gian, chỉ mong nó trên thiên đàng.

10. Tôi quyết định vĩnh viễn thêm tên Thánh Giuse vào tên của tôi đã có từ ngày rửa tội, để tôn sùng vị Tổ phụ khả ái, vị bổn mạng số một và là gương mẫu của tôi sau Giêsu và Maria. Những vị thánh bổn mạng khác là: Phanxicô Xaviê, Carôlô, Phanxicô Salêsiô, các vị bảo trợ của Rôma và Bergamô, và Thánh Grêgôriô Barbarigô.

11. Trên huy hiệu giám mục tôi đề hai chữ “Oboedientia et pax”, vâng lời và an bình, mà cha César Baronitus hằng đọc mỗi khi ngài hôn chân Thánh Phêrô ở đền thờ Vatican. Hai chữ này là cả lịch sử và cả cuộc đời của tôi! Ước gì đó là vinh quang cho tên hèn mọn của tôi muôn đời!

Thánh Gioan XXIII

Bản Việt ngữ của linh mục Trần Văn Thông

From → Công Giáo

Để lại phản hồi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: