Skip to content

Thánh Gioan XXIII: Nhật ký tâm hồn (13)

Tháng Năm 23, 2014

140508002
Thánh Gioan XXIII

1925 – 1934: ĐẠI DIỆN TÔNG TÒA TẠI BULGARY

1926: TĨNH TÂM TẠI RÔMA

TẠI DÒNG THÁNH PHAOLÔ NGOẠI Ô, 27/11– 2/12/1926

1. Làm giám mục đã hai mươi tháng rồi. Như đã tiên đoán, phận vụ mới đã đem lại nhiều nỗi âu lo và, lạ thật, cái khó không do nơi tôi làm việc là Bulgary, mà lại từ cơ quan hành chánh đầu não ở Rôma. Đó là lối mới bắt tôi hãm mình và khiêm nhường mà tôi không ngờ, và khiến tôi rất đau khổ. “Lạy Chúa, Chúa biết tất cả” (Ga 21,17).

2. Tôi muốn và phải tập quen vác loại thập giá nầy, với sự nhẫn nại, bình thản và vui lòng hơn hẳn xưa nay. Tôi sẽ đặc biệt cẩn thận không tâm sự điều nầy với bất cứ ai. Nói ra sẽ mất cả công nghiệp. “Xin canh giữ miệng con, lạy Chúa, và trông chừng lưỡi con” (Tv 140,3). Tôi sẽ đặc biệt xét mình hằng ngày về sự thinh lặng nầy – sự thinh lặng dễ dàng tự nhiên không cay cú mà Thánh Phanxicô đã chỉ cho tôi.

3. Thời giờ của tôi phải được chia đồng đều cho hoạt động với cầu nguyện vì nó là “opus Dei”, việc của Chúa. Tôi cần phải tạo cho đời sống một bầu khí cầu nguyện thiết tha và liên tục. Tôi cần nguyện ngắm nhiều hơn, hầu chuyện với Chúa lâu hơn, đọc sách, nguyện tắt, và thinh lặng nữa. Tôi mong Tòa Thánh ban phép cho tôi giữ Mình Thánh tại nhà riêng ở Sophia. Làm bạn với Giêsu là ánh sáng, là sức mạnh là nguồn vui của tôi.

4. Tôi cần thi hành bác ái trong lời nói, dù đối với kẻ đáng kính, đáng tín nhiệm, tôi vẫn phải nói vắn tắt về những gì tế nhị đối với nhiệm vụ của tôi liên quan đến danh thơm của vài người khác, nhất là của những vị hữu quyền vị vọng, cả khi tôi cảm thấy cần sống xa cách, lẻ loi, thinh lặng và dịu dàng, đó cũng chính là những lúc tốt nhất để chịu đau khổ vì yêu Chúa Kitô một cách hữu ích.

5. Với kinh nghiệm về chức giám mục trong thời gian ngắn vừa qua, tôi xác tín rằng, trong đời tôi, không có gì quý hơn thánh giá, mà Chúa đang đặt trên vai và trong tim tôi.

Tôi phải tự xem mình là con người của thánh giá để yêu thánh giá mà Chúa gửi đến cho tôi, không mơ gì khác. Tất những gì không làm cho sáng danh Chúa, phục vụ cho Hội thánh và mưu ích cho các linh hồn, đối với tôi là không đáng kể.[1]

 1927: TĨNH TÂM TẠI LJUBLJANA (SLOVENIA)

TU VIỆN DÒNG TÊN 9-13/11/1927

1. Tôi muốn và phải ngày càng trở nên con người cầu nguyện nhiều. Năm qua đã tiến triển về điểm này. Tôi sẽ sốt sắng cẩn thận hơn để tiếp tục các việc đạo đức như: thánh lễ, nhật tụng, đọc thánh kinh, nguyện ngắm, xét mình, lần chuỗi, viếng Mình Thánh. Tôi sung sướng được phép giữ Mình Thánh tại nhà. Xin Chúa vui lòng ở trong nhà và trong đời sống của con.

2. Trong công vụ cần bình tĩnh hơn, bình tĩnh nhiều, dịu dàng hơn. Nếu chưa làm được những lợi ích mà tôi thấy cần cho các linh hồn trong phận vụ giao phó, đừng mất bình tĩnh và âu lo. Cứ theo đức ái mà thi hành bổn phận đó là đủ rồi. Chúa Giêsu biết dùng tất cả để nước Chúa trị đến, ngay cả sự bất tài của tôi, hay cái tôi phải rất tự kiềm chế để bề ngoài người ta lầm tưởng là tôi ít hoạt động. Tôi cũng phải khuyên và làm gương cho các cộng sự viên giữ bình tĩnh và ôn hòa.

3. Tôi cần kiểm điểm lời nói nhiều hơn, phải rất dè dặt, dù đối với người thân, khi tỏ bày những gì tôi phán đoán. Đây là điểm mới để xét mình hằng ngày. Chỉ nói lên những lời khen khích lệ, phán đoán ôn hòa, kêu gọi bác ái, hoạt động tông đồ và khích lệ kẻ khác sống đời đạo đức.

Theo cá tính, tôi hay nói nhiều, có lẽ là một đặc ân Chúa ban, nhưng phải dùng ơn ấy cách cẩn thận, kính cẩn, nghĩa là dùng có mức độ, để cho kẻ khác muốn nghe nữa, hơn là để cho họ chán hết muốn nghe.

4. Cần tỏ ra xứng đáng và dịu dàng khi tiếp xúc với các giới Công giáo và Chính thống giáo. Là đại diện Đức Thánh Cha nơi quốc gia nầy, dù tôi bất xứng, tôi cũng hết sức cố gắng để làm cho mọi người quý mến Đức Thánh Cha qua con người của tôi. Đó là ý Chúa. Thật là một sứ mạng cao cả! Một trách nhiệm nặng nề!

5. Để được hữu ích hơn trong sứ mạng ở Bulgary tôi sẽ học thêm tiếng Pháp ngữ và tiếng Bulgary.

6. Qua nhiều dấu hiệu xảy ra trong năm qua, tôi cảm thấy mình già đi, và thân xác có dấu yếu hơn trước. Điều nầy nhắc tôi về sự chết, ý tưởng về sự chết làm cho đời tôi tươi vui, nhanh nhẹn và siêng năng làm việc hơn.

7. Lòng tôi hằng nhớ đến Giêsu, Maria, Giuse, các linh hồn, Hội Thánh và Đức Thánh Cha. Theo chức vụ khâm sai, xin Chúa cho con được bình tĩnh, ôn hòa, vui vẻ; khi tiếp xúc với kẻ khác xin cho con đứng đắn, khiêm nhường dịu dàng và kiên nhẫn; kiên nhẫn và kiên nhẫn…

Ước gì được vậy mãi mãi.

1928: TĨNH TÂM THƯỜNG NIÊN NƠI EO BIỂN BOSPHORE

BIỆT THỰ CÁC CHA VINH SƠN, 20-24/12

1. Hôm nay, lễ Thánh Tôma tông đồ, tôi đã xét mình tổng quát 25 năm linh mục, và nhận phép giải tội với cha L. Proy, và “Chúa cho tôi được đầy hoan lạc” (x. Is 66,14).

2. Hai mươi lăm năm linh mục! Bao nhiêu ơn thường xuyên và ơn đặc biệt! Ơn giữ gìn để khỏi ngã nặng, bao nhiêu dịp để làm điều thiện, sức khỏe cho thể xác, tâm hồn được luôn an tĩnh, đối với đời còn được danh thơm mặc dù tôi bất xứng, rồi bao nhiêu thành công cho các công tác mà vì vâng lời tôi đã đảm nhận, bao nhiêu vinh dự đặc biệt đối với hàng giáo sĩ, và hiện là giám mục, đó là những đặc ân không những vượt quá mà còn ngược lại với cái gọi là công đức của tôi; Chúa ơi, Chúa ban nhiều ơn quá! Do đó mà con phải luôn luôn mến Chúa, khiêm nhường và tôn kính mọi người.

3. Hai mươi lăm năm linh mục, với bao nhiêu hư hèn bất trung. Chỉ nhờ ơn Chúa tôi mới cảm thấy đời sống nội tâm của tôi còn lành mạnh; tuy nhiên còn bao nhiêu ủy mị, nuông chiều tính biếng nhác, chọn việc nầy hơn việc khác, những gì gây khó nhọc ưu phiền là có sự phản ứng bên trong; khi cầu nguyện riêng hoặc chung biết bao lần chia trí lắm lúc vội vã cho xong, mất bao nhiêu là giờ để đọc và làm những việc không liên quan trực tiếp với phận vụ; để lòng dính bén với những nơi, những vật, những tiểu tiết mà quên rằng tôi chỉ là khách qua đường (x. 1Pr 2,11)! Lỗi bác ái đối với anh em thật rất dễ gặp phải, lắm khi dưới những vẻ bề ngoài rất đúng và đầy nhiệt tình; qua tưởng tượng và những khuynh hướng tinh thần khác nhau, có pha trộn lẫn lộn giữa những gì là con người, là trần tục với những gì là lành thánh, siêu nhiên và thuộc về Thiên Chúa; giữa tinh thần thế tục và tinh thần thập giá của Chúa Kitô.

Biết thân mình khốn cùng, bất xứng và rất hèn mọn giữa hàng giám mục, nếu được nâng lên làm đồng bạn các giám mục đó cũng do lòng đại độ thương hại của các ngài, nên tôi xin nhận chỗ rốt cùng: làm tôi tớ của các ngài, không chỉ nói thôi, mà thật tình như vậy, và khi cần cũng tỏ rõ bên ngoài sự hạ mình vâng phục.

4. Kỳ tĩnh tâm nầy, tôi có cảm nghĩ mãnh liệt là phải nên thánh một cách hữu ích. Chúa không bảo đảm cho tôi làm giám mục đến 25 năm, nhưng Chúa chỉ nói với tôi rằng, nếu tôi thật sự muốn nên thánh, Chúa sẽ ban đủ thời gian và ơn cần thiết.

Lạy Chúa Giêsu, con cám ơn Chúa và xin hứa trước trời đất, là con sẽ tận lực, ngay từ giờ nầy để đạt đến mức độ lành thánh đó. Ôi Mẹ chí thánh và dịu hiền của con trên trời, ôi thánh Giuse, đấng bảo trợ khả ái, xin hai đấng đứng ra bảo đảm cho lời thề hứa nầy của con hôm nay trước tòa Chúa Giêsu, và xin hai đấng giúp con, bảo trợ cho con trung thành.

5. Tôi hiểu được – và từ nay về sau càng hiểu rõ hơn – rằng bước đầu của sự thánh thiện là hoàn toàn phó thác theo ý Chúa trong hết mọi sự, dù là việc nhỏ. Xin nhấn mạnh điểm nầy. Tôi không muốn, không ao ước gì ngoài sự phải vâng lời tuân theo đường lối, huấn thị và tôn ý của Đức Thánh Cha và của Tòa Thánh.

Tôi sẽ không bao giờ trực tiếp hoặc gián tiếp vận động để được đổi đi nơi khác, tôi cứ sống cho tất cả, vì tất cả, ngày lại ngày, mặc cho ai muốn nói hoặc hành động, hoặc qua mặt, tôi không phải lo gì đến tương lai.

Tôi xin nhận lời nguyện của Thánh Inhaxiô trong sách Linh Thao làm bảo vật: “Lạy Chúa, xin nhận tất cả sự tự do của con”, và lời khác để được bắt đầu bằng câu: “Lạy Chúa là chủ vĩnh viễn của mọi sự, con xin dâng..”. Trong hai lời nguyện thu hợp tất cả tâm trí tôi. Xin Chúa giúp con đừng rút lui ở điểm này, để ưa thích vài địa vị giáo sĩ, trong đó đôi khi pha lẫn cái ý nghĩa thế tục của đời sống.

6. Tôi cần ghi lại lần nữa điều dốc lòng liên quan đến đời sống cầu nguyện và kết hợp với Chúa. Tôi đặc biệt gắn bó với phụng vụ: thánh lễ, nhật tụng và chuỗi Mân Côi có suy ngắm; với những việc đạo đức khác mà nếu có giữ trung thành sẽ bảo đảm cho đời sống đạo đức của giáo sĩ.

7. Khi giao tiếp với kẻ khác, tôi luôn ăn ở cho xứng đáng, đơn sơ và dịu hiền: dịu dàng, bình thản và rạng rỡ. Luôn luôn tỏ ra yêu quí thánh giá: tình yêu này sẽ giúp tôi xa lìa mọi sự trần tục, giúp tôi nhẫn nại, bình tĩnh, quên mình, luôn luôn vui vẻ tỏ ra sự sung mãn của đức ái giám mục “để sinh thêm người nầy, hạ mình yếu hèn với kẻ khác; biết nghiêng mình xuống với hạng người nầy và đứng thẳng trước mặt hạng khác; biết nêu gương cho người nầy mà không làm phật ý kẻ khác; biết âu yếm kẻ nầy và nghiêm nghị với kẻ khác khi cần; không trở thành địch thủ của bất cứ ai, nhưng làm mẹ của mọi người” (Thánh Augustinô).

Khi xét mình và xưng tội, tôi sẽ năng trở lại vấn đề nầy.

1930: TĨNH TÂM TẠI RUSCIUK

NHÀ CÁC CHA DÒNG THƯƠNG KHÓ, 28/4 – 4/5

“Xin cho con say mê thánh giá…”

Bao nhiêu biến cố đã khiến cho ngày tĩnh tâm nầy có điểm đặc biệt nổi bật, là hoàn toàn phó thác cho Chúa Giêsu chịu đau đớn và bị treo thập tự, Ngài là thầy và là vua của tôi.

Mấy tháng qua Chúa đã gửi đến những khổ tâm để luyện đức nhẫn nại của tôi, trong việc thiết lập một chủng viện ở Bulgary. Năm năm qua tôi ở trong tình trạng của một cương vị mà quyền hạn không có gì rõ rệt tại xứ nầy. Cái lo, cái khó của tôi là không được phép làm gì hơn là tự giam mình trong nhà như một ẩn sĩ lẻ loi. Nó ngược hẳn tâm tính của tôi là muốn trực tiếp hoạt động mục vụ với các linh hồn. Về phương diện con người, dù tới giờ này tôi luôn kìm hãm, nó vẫn chưa được như ý. Tất cả những sự việc trên càng giúp tôi dễ sống phó thác, để được lên cao và được nêu gương cách hoàn hảo và mau chóng hơn theo mẫu gương Thầy chí thánh.

Ngôi nhà rộng lớn, hoàn toàn yên tịnh đẹp đẽ, giữa một mùa đầy hoa, thật xinh tươi; trước mặt là dòng sông xanh Danube; bên kia bờ sông là cánh đồng phì nhiêu của nước Rumani, đêm đến lắm lúc cánh đồng lại đỏ rực vì ngọn lửa của mỏ dầu phát ra. Cả ngày, trong nhà hoàn toàn yên lặng. Chiều đến Đức Cha Theelen, Dòng Thương khó, đến dùng cơm với tôi.

Suốt ngày tôi tập trung cầu nguyện và suy gẫm – việc đạo đức cũng đơn sơ lắm: tôi đọc nguyên văn sách Linh Thao của Thánh Inhaxiô, khoản nào hợp với mình tôi dừng lại suy nghĩ, các khoản khác, chỉ đọc qua.

Sách thiêng liêng, tôi đọc tác phẩm mới nhất của cha Plus: Điên vì Thánh giá (Toulouse 1926); tôi cũng đọc vài đoạn văn của một ít tác giả khác.

Cám ơn Chúa Giêsu đã cho con sự yên tĩnh nầy để con thật sự được nghỉ ngơi, và tinh thần thật thư thái.

Để kết bó hoa thiêng cho cuộc tĩnh tâm, tôi xin ghi lại đôi điều mọn sau đây.

1. Nhờ ơn Chúa, tôi cảm thấy mình hoàn toàn không lo nghĩ gì đến những điều Chúa sắp xếp cho tôi trong tương lai. Người ta bàn tán quá nhiều về công việc của tôi, tôi cũng chẳng xem sao. Tôi sẵn sàng ở tại quốc gia nầy bao nhiêu năm cũng được, dù tình trạng không thay đổi. Tôi không tỏ một dấu nhỏ nào là muốn đi nơi khác dù vì vâng lời mà tôi gánh chịu quá nhiều. “Vâng lời là được bình an” (Oboedientia et pax)đó là khẩu hiệu giám mục của tôi. Niềm vui mãi mãi của tôi là, cho đến chết tôi vẫn trung thành với khẩu hiệu nầy trong mọi tiểu tiết.

Thật ra, khi tự vấn lương tâm, tôi thấy không có gì để ao ước, để làm ngoài các việc mà tôi đang làm vì vâng lời.

2. Ít lâu nay, sau thánh lễ – tôi tưởng đã hết lòng sốt sắng – đọc lời nguyện mà Thánh Inhaxiô đã dùng để kết thúc giờ cầu nguyện về Nước Chúa Kitô, với câu mở đầu: “Lạy Chúa Hằng Sống của muôn loài, nhờ ơn và sự trợ giúp của Chúa, con xin tiến dâng chính mình con lên trước lòng nhân từ vô biên Chúa”. Thật ra tôi phải trả giá khá đắt vì đó; nhưng tôi muốn hoàn toàn chìm trong thánh ý Chúa, trong tinh thần của Chúa Giêsu chịu treo thập giá, chịu khinh bỉ. Từ nay, mỗi ngày tôi xin thêm lời nguyện của Thánh Inhaxiô khi kết thúc việc suy gẫm về bậc khiêm nhường thứ ba: “Lạy Cha trên trời là chủ đời đời của vạn vật, xin ban cho con, là tôi tớ bất xứng, được luôn trung thành với lời đã thề hứa: khi sự ngợi khen và vinh danh Chúa ngang nhau trong mọi trường hợp, thì để bắt chước và nên giống Đức Kitô, Chúa chúng ta cách thiết thực hơn, tôi muốn và tôi chọn sự nghèo khó với Chúa Kitô khó nghèo hơn là sự giàu sang, sự xỉ nhục với Chúa Kitô bị xỉ nhục hơn là danh vọng, và ao ước được coi là ngu dại vì Chúa Kitô, Đấng đã bị coi như thế trước, hơn là được coi như người thông thái, khôn ngoan ở thế gian này.”

Con biết cái sức phản ứng của bản tính loài người nơi con; nhưng con trông cậy ở ơn Chúa, vì trên nền tảng khiêm nhường sâu thẳm ấy, Chúa đã biết cách xây dựng những tâm hồn thánh thiện thành những dụng cụ để làm vinh danh Chúa, những người nổi bật trong hoạt động tông đồ để phục vụ Hội thánh.

3. Lòng Chúa yêu thánh giá thu hút con trong những ngày nầy. Ôi Giêsu khả ái, xin đừng để đây là một ngọn lửa rơm mà cơn mưa đầu đủ dập tắt, nhưng là một trận hỏa hoạn không gì dập tắt được! Tôi tìm thấy một lời nguyện khác rất hay, ám hạp với tâm trạng của tôi trong lúc nầy. Đây là Lời nguyện của một vị thánh vừa được tấn phong: Cha Etudes. Con xin khiêm nhường nhận lấy lời nầy làm của riêng con; mong rằng đây không phải là quá cao vọng. Lời nguyện ấy tựa đề là “Tuyên xưng lòng mến thánh giá”:

“Ôi Giêsu, tình yêu chịu treo thập giá, con thờ lạy Chúa giữa mọi thứ đau khổ của Chúa, xin Chúa tha cho những sơ suất khi con gặp phải những buồn phiền mà tới giờ nầy Chúa đã ưu ái gửi đến cho con. Con xin hiến thân theo tinh thần thánh giá, theo tinh thần nầy, và trong tình yêu trên trời dưới đất, con xin hết lòng chấp nhận mọi khổ giá trên thân xác hoặc trong tinh thần có thể xảy đến cho con. Con xin thề đặt mọi danh vọng, của cải, ý chí trong thánh giá, tức trong nhục nhã, thiếu thốn, đau khổ, để nói cùng Thánh Phaolô rằng: “Ước gì mãi mãi tôi không tự hào gì ngoài thập giá của Chúa Giêsu Kitô Chúa chúng ta” (Gl 6,14). Riêng phần con, thiên đàng con mong ước ở trần gian nầy là khổ giá của Chúa Giêsu Kitô”.

Tôi cảm thấy rằng mọi sự đều thúc đẩy tôi đảm nhận lấy lời long trọng tuyên thệ yêu mến thánh giá: từ niềm cảm xúc sâu xa của tôi khi thụ phong giám mục mà tôi còn giữ đến nay, hôm ấy là 19/3/1925 tại đền Thánh Carôlô Corso, Rôma; tiếp liền sau đó bao nhiêu khó khăn cay đắng trong nhiệm vụ, khâm sai tòa thánh tại Bulgary trong 5 năm liên tiếp nầy, không có chút gì an ủi ngoài cái lương tâm trung thành; rồi cái tương lai chẳng chút gì tươi sáng, tất cả sự việc cho tôi thấy Chúa muốn tôi hoàn toàn thuộc về Chúa trên con “đường vương đế của khổ giá”. Tôi muốn theo Chúa qua lối này, không lối nào khác.

Tôi sẽ năng suy gẫm về sự Thương khó Chúa; sẽ sốt sắng hơn khi dâng lễ, hoàn toàn say sưa trong Máu thánh Chúa Giêsu “là Mục tử và là Đấng chăm sóc linh hồn tôi” (x. 1Pr 2,25).

Tuy hèn mọn tội lỗi tôi cũng mong thực hiện nơi tôi một “nỗ lực quyết liệt” mà Thánh Inhaxiô đã khuyến khích khi nói về sự Thương khó Chúa là phải “buồn, khổ đến rơi lệ”.

4. Đặc biệt kỳ tĩnh tâm nầy hồn tôi rất an vui thơ thới khiến tôi càng can đảm hiến mình cho Chúa để hy sinh về mặt tình cảm như Ngài đòi hỏi. Tôi muốn cho đời của tôi thấm nhuần sự an tịnh vui vẻ bề trong và bề ngoài. Tính tình của tôi nó đã sẵn như thế nên không có gì khó lắm, tuy nhiên bao nhiêu trở ngại và chống đối tự nó rất có hại cho tương lai của tôi. Tôi cẩn thận giữ sự an tịnh, vui vẻ bên trong cũng như bề ngoài. Phải chăng Đức Cha Radini đã khuyên tôi lần cuối cùng là, phải biết cách đau khổ, đừng để lộ ra bên ngoài nhỡ người ta biết.

Một so sánh của Thánh Phanxicô Salêsiô tôi vẫn thường nhắc tới là: “Tôi như con chim đang hót giữa bụi gai”. Đó là điều tôi phải năng tự nhủ. Do đó, gặp điều gì đau khổ, đừng tâm sự với ai; khi phán đoán về người nào hay sự việc nào phải rất tế nhị và độ lượng; cố nhớ đến kẻ làm khổ mình để cầu nguyện cho họ; trong mọi sự phải rất dịu dàng và nhẫn nại không bờ bến, vì nhớ rằng – theo kiểu nói Hy lạp, ở đây rất đúng chỗ – nếu không có tinh thần ấy tức là sống ngoài tinh thần và sự trọn hảo của Tin mừng. Dù cố gắng bằng mọi giá để tình thương chiến thắng, tôi vẫn muốn kể tôi là người chẳng ra gì. Tôi sẽ để cho người ta đè bẹp tôi, tôi muốn chịu cách kiên nhẫn đến anh hùng. Chỉ như thế, tôi mới thật là một giám mục trọn hảo, xứng đáng chia sẻ chức linh mục của Chúa Kitô, Đấng duy nhất đích thật là vị lương y cứu sống nhân loại qua sự hiến thân chịu nhục nhã, đau đớn của Ngài: “Vì Ngài phải mang những vết thương mà anh em đã được chữa lành” (1Pr 2,24).

Xin dâng cho mẹ Maria hiền dịu, và Thánh Giuse bổn mạng khả ái, những nỗ lực cải tiến đời sống siêu nhiều nầy; tĩnh tâm xong, con tiếp tục vác thánh giá lại cách vui vẻ. Bao giờ cũng tiến tới! Tôi hằng suy nhớ lời của ĐGM Fachinetti, linh hướng của tôi trong mười năm đầu của đời linh mục, ngài nói: “Luôn luôn ở trên thánh giá, với sự vâng lời làm kim chỉ nam”[2].

“Giêsu khả ái, xin cho con cuộc đời kham khổ, làm việc siêng năng, hoạt động tông đồ, và chịu đóng đinh. Xin cho lòng con khao khát hãm mình chịu khó, khiêm nhượng, bỏ mình. Từ nay con không tìm sự hạp ý, ngơi nghỉ, được an ủi, được vui thú. Ôi Giêsu, tham vọng của con là mãi mãi trở nên của lễ, hiến tế, tông đồ, đồng trinh và tử đạo vì lòng mến Chúa, con van nài Thánh Tâm Chúa ban ơn nầy cho con” (Lời nguyện của cha Lintelo, là tông đồ truyền bá sự phạt tạ Thánh Thể, tại Bỉ).

1931: TĨNH TÂM TẠI EO BIỂN BOSPHORE

TU VIỆN PHANXICÔ, 19-21/6/1931

1. Hôm nay giáp 8 ngày sau lễ Thánh Tâm. Tôi dâng lễ theo bản kinh mới kính Thánh Tâm để ghi nhớ ngày tôi dốc lòng lại. Tôi chỉ mang theo sách kinh Nhật tụng, không sách nào khác.

2. Tôi thích Thánh Augustinô gọi Thánh Tâm là “cửa vào sự sống”. Thật ra mấy năm gần đây đôi khi người ta cũng khai thác quá về Thánh Tâm. Nhưng đã là cửa đích thật, có gì là quá. Dù sao muốn ra, vào, cũng phải bước qua ngưỡng cửa. Tôi muốn qua ngả đó.

3. Tư tưởng khác của Thánh Bênađô, nhân lễ Thánh Tâm, làm cho tôi thêm tin tưởng: “Đâu là nơi nương tựa và an nghỉ cho con người yếu hèn của ta, nếu không phải là trong các vết thương của Chúa Kitô? … Thế giới lung lay, thân xác quá nặng, quỉ ma gài bẫy; tôi không ngã vì đang đứng vững trên tảng đá chắc chắn. Nếu có lỗi nặng: lương tâm bối rối, nhưng tôi không mất niềm tin, vì nhớ rằng còn các vết thương của Chúa… Mọi bí mật của lòng tôi đều được khai mở qua các vết thương trên thân thể Chúa; qua đó mọi người thấy rõ mầu nhiệm của tình Thiên Chúa yêu bao la, lòng Thiên Chúa xót thương đã đẩy Con Ngài từ trời xuống với ta… Còn gì nói lên rõ hơn về lòng Chúa dịu hiền, khiêm nhường, đầy tình thương xót cho bằng các vết thương của Chúa?”

Những lúc sau nầy, tôi để cho mình bộc phát sùng kính các vết thương của Chúa Giêsu chịu treo thập giá, bổ túc cho lòng tôn sùng Thánh Tâm. Sẽ cố gắng ở điểm nầy thêm nữa.

4. Kỳ tĩnh tâm rồi, nhiều biến cố khiến tôi nhấn mạnh đến tình yêu thánh giá và sự đau khổ của Chúa Giêsu, là thầy và là vua của tôi. Nhờ ơn Chúa, sự suy gẫm này rất hữu ích. Vì từ lúc đó tôi đã và đang cảm thấy dễ chịu hơn, bình tĩnh hơn trước các biến cố của cuộc đời, được chuẩn bị hơn trước những cảnh trái ngược, thành công, thất bại đổi thay; luôn luôn tôi cho là thành công lớn lao khi làm bổn phận phục vụ Tòa Thánh.

Sẽ năng suy lại các điểm trên, để thêm khát vọng lành thánh là được chịu khó vì Chúa Giêsu đang bị sỉ nhục, yêu công việc hiện tại dù rất bị hạn chế, không nghĩ gì đến việc khác; yêu cái cảnh lu mờ mà ý Chúa đã đặt tôi vào đó, cảnh nầy đã và đang ngăn cản tôi làm nhiều hơn, dù tôi rất muốn và thích hoạt động.

Cái hơn hay kém mà tôi có thể làm khi phục vụ Giáo hội với chức vị hiện thời, hoặc có thể với nhiệm vụ khác trong tương lai mà tôi không thể làm và không muốn làm, nó là cái gì? Trước mắt Chúa, không gì hơn sự sẵn sàng của tâm hồn tôi mà Chúa đã biết rõ dù là rất thầm kín; còn trước mắt đời, sự khen chê chỉ là chút “hơi nước mau tan” (Gc 4,14), lắm lúc chỉ là lầm lạc và đáng nản lòng.

5. Nay tôi đã năm mươi tuổi. Già dặn rồi và cũng già lão rồi; chết kề đến rồi. Qua nửa thế kỷ mà chẳng làm được gì theo chức vụ linh mục. Con hạ mình xấu hổ trước mặt Chúa; xin Chúa tha tội “vì tội quá nhiều”. Yên tâm và tin tưởng tôi nhìn về tương lai.

“Thánh Tâm Giêsu, nơi Chúa Cha lấy làm thích thú”, ý nghĩ ấy an ủi lòng tôi. Chúa Cha thỏa dạ, đang khi Giêsu vẫn sống ẩn đật, thinh lặng, làm việc lao động đơn hèn và cầu nguyện khiêm nhường. Đấy là bài học rất khích lệ.

6. Tôi tiếp tục tiến, luôn luôn quyết định “tận dụng thời buổi hiện tại” (Cl 4,5). Phải thắng thân xác cũng như tinh thần, hướng mạnh về điểm nầy. Ngay trong chức vụ bị hạn chế hiện tại, tôi phải làm nhiều và làm tốt hơn. Dùng thời giờ thật kỹ: làm ngay, làm tất cả, mau và tốt, không trì hoãn, không chọn cái phụ bỏ cái chính; luôn luôn mau mắn, làm việc luôn và bình tĩnh.

7. Nhất là phải luôn quan tâm diễn tả hình ảnh Chúa Giêsu nơi đời nội tâm cũng như nơi sinh hoạt bên ngoài, một “Giêsu hiền lành và khiêm nhường thật lòng” (Mt 11,29). “Xin Chúa đến giúp con”.

1933: TĨNH TÂM Ở SOPHIA

VỚI CÁC CHA DÒNG PHANXICÔ, 4-8/9/1933

Rất an tĩnh. Phải tự lo, vì cha Samuele giảng hay, nhiều diễn văn hùng biện cho các cha cùng dòng, nhưng ngài không rõ đường lối Thánh Inhaxiô.

Ngày đầu, tôi suy về đức phó thác lành thánh. Ngày thứ hai, như thường lệ tôi xưng tội với Cha P. Alberto khả kính. Tôi rất hài lòng, tâm hồn an tĩnh. Tôi có xem lại các lời dốc lòng từ khi làm giám mục, và nhờ ơn Chúa tôi hết sức dốc lòng. Tuy tự cảm thấy yếu hèn thảm hại, nhưng tôi quyết định thánh hóa mình bằng mọi giá, bình tĩnh và nhẫn nại, hoàn toàn phó thác cho Giêsu là “Mục tử và là Đấng chăm sóc linh hồn tôi” (1Pr 2,25).

Điểm chính của lời dốc lòng dựa trên sách Gương phúc “Phải thích bị bỏ rơi và bị coi là vô dụng” (Gp I, II, 3) Không nản chí vì đó; trái lại mãi mãi vui tính, an tĩnh, can đảm tới giờ chót. Giêsu, Maria, Giuse xin cho hồn tôi được an bình cùng ba đấng.

Cứ kéo dài ngày làm khâm sai ở Bulgary nầy, thật hết sức khổ, dù tôi cố nén chịu đựng. Tôi xin mãi mãi sẵn sàng gánh chịu, vui chịu vì Chúa Giêsu, để hết sức giống Chúa, hầu làm theo ý Chúa trong mọi sự, để ơn Chúa được toàn thắng giữa dân tộc chất phác hiền hậu nầy. Nhưng Chúa ôi, thật khổ cho việc phục vụ Giáo hội và Đức Thánh Cha, cho sự thánh thiện của tôi: “Lạy Chúa, Chúa biết hết mọi sự; Chúa biết con mến Chúa” (Ga 21,17).

1934: TĨNH TÂM TẠI RUSCIUK

DÒNG THƯƠNG KHÓ, 27-31/8/1934

1. Cha A. Demperat, dòng Mông triệu giảng. Tuy công phu, hay nhưng xa đường lối Thánh Inhaxiô. Tôi đã xưng tội với cha chính I. Destin và tôi rất hài lòng.

2. Tinh thần an tĩnh; năm nay đặc biệt bình an. Nếu Chúa lấy kính hiển vi mà đoán xét tôi, thật đáng sợ. Nhưng khi tự hỏi phải làm gì để đẹp ý Chúa và nên thánh hơn, tôi chỉ nghe câu trả lời nầy: hãy tiếp tục sống vâng lời như hiện nay; làm phận sự thường ngày, từng ngày, đừng mất bình tĩnh, không gì đặc biệt, nhưng tâm hồn phải ao ước sống sốt sắng và trọn lành hơn.

Trung thành với phận vụ đạo đức của linh mục: thánh lễ, nguyện ngắm, nhật tụng, lần chuỗi, viếng Thánh Thể, xét mình, đọc sách tốt, với lòng sốt sắng hơn, thấm nhuần hơn, như chiếc đèn cháy sáng nhờ có dầu đầy đủ.

Đừng lo quá về tương lai, biết đâu mình sắp qua thế giới khác. Phải luôn luôn vui với số phận hiện tại, xa mặt trời, Bề trên không để ý, đừng buồn vì bị coi thường và mãi mãi vui mừng vì “bị coi không ra chi”.

3. Hoàn cảnh sống ở Bulgary mười năm qua không khuyến khích cũng không cho phép làm gì hơn là những gì đang làm; ít là cho đến lúc này. Đành sống ngày qua ngày, nhưng phải lấy một tình yêu nồng nàn để dâng lên Chúa cuộc sống ấy, dâng lên Chúa những giới hạn không cho phép hoạt động bên ngoài và dâng cả lời cầu nguyện tha thiết hơn cho sự cứu rỗi của chính mình, của các linh mục và giám mục; cho tinh thần bác ái ăn sâu vào xứ này; cho sự thánh thiện và tiến bộ của tu sĩ và giáo hữu Công giáo; để ánh sáng và phúc lành Chúa tràn xuống trên dân tộc này. Bulgary tuy nghèo, nhưng rất giàu về tấm lòng sẵn sàng phục vụ nước Chúa Kitô và Hội Thánh.

4. Trong cuộc sống nhàm chán, khâm sai Roncalli đã làm gì? Qua sự thánh hóa bản thân, đơn sơ dịu dàng, vui vẻ, Roncalli đã khai nguồn ơn phúc lành cho toàn dân Bulgary, khi sống và khi chết. Đó, phải làm như thế đó. Nhưng đó là nói cho long trọng, nhưng sự việc còn lớn lao hơn nhiều. Ôi Giêsu, nhớ mà run sợ, nói ra mà xấu hổ. Nhưng Chúa có thể ban ơn giúp sức cho con được vinh dự thực hiện cho bằng được. Rồi muốn ra sao thì ra, ngoài ra, là hư vô, rất khốn cùng và khổ tâm.

Giêsu, Maria, Giuse, xin dâng tim con, hồn con, bây giờ và mãi mãi.

Thánh Gioan XXIII

Bản Việt ngữ của linh mục Trần Văn Thông

14  Khi người làm khâm sai tại Bảo-gia-lợi, ngài phải tùy thuộc hai hệ thống, Bộ Truyền giáo và Bộ các Giáo hội Đông phương. Với sự nhiệt thành của một giám mục trẻ, lại nhằm năm thánh 1925, theo tinh thần Đức Piô XI, dĩ nhiên là ngài phải gặp nhiều thứ trở ngại.

[2] ĐGM Fachinetti, phụ tá ĐGM Radini giám đốc đoàn linh mục Thánh Tâm, qua đời 1914

From → Công Giáo

Để lại phản hồi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: