Skip to content

Thánh Gioan XXIII: Nhật ký tâm hồn (15)

Tháng Năm 23, 2014

140508002
Thánh Gioan XXIII

1945 – 1952: ĐẠI SỨ TẠI PHÁP

1945: TĨNH TÂM TẠI SOLESMES

TUẦN THÁNH 26/3 – 2/4

1. “Kẻ cậy trông Đức Chúa sẽ chẳng hề thua thiệt” (Hc 32,24). Ba tháng qua, mọi sự xảy ra thật lạ lùng bỡ ngỡ cho tôi. Đã bao lần tôi quyết định theo nguyên tắc là không nghĩ đến tương lai, không lo phiền gì cho xa.

Nhưng rồi, từ chỗ tôi được gọi về Paris, đã trải qua bao khó khăn lúc đầu khi nhận việc, quá dễ dàng may mắn. “Vâng lời và bình an” một lần nữa là nguồn phúc, khiến tôi càng hãm mình, khiêm nhường, tin tưởng, phó thác hiến dâng cho Chúa, càng lo thánh hóa các linh hồn và chính mình trong các năm còn lại của cuộc đời để phục vụ Hội thánh.

2. Đừng tự giấu mình sự thật này là tôi đã già.  Dù trong tôi có sự phản ứng cho rằng tôi còn trẻ, mau lẹ, yêu đời và sẵn sàng. Liếc qua gương soi nhất định phải tự thấy mình cao niên. Đã già rồi nên chi phải làm nhiều và tốt vì thời gian còn lại quá ngắn, và đã gần ngưỡng cửa đời đời. Vua Ezechias khi nghĩ đến đây đã quay mặt vô vách, khóc ròng (x. 2Sm 20,2). Tôi không khóc.

3. Phải, khóc làm gì, cần gì phải lùi lại, chỉ cần xin Chúa tha cho những gì không tốt hay chưa được tốt, còn tương lai lâu dài hay ngắn ngủi tôi chỉ muốn dùng để thánh hóa kẻ khác và chính mình.

4. Đọc nhật tụng với các thầy dòng Biển Đức qua Phụng vụ Tuần thánh càng làm cho tôi quí mến kinh nầy. Bàn giấy tôi đặt cạnh nhà nguyện, nên sẽ đọc nhật tụng tại đây, Kinh Sách đọc chiều ngày trước. Giữ cách đứng, ngồi như thầy dòng, đặc biệt giờ Kinh Sách. Kỉ luật bên ngoài giúp cầm lòng trí. Tôi sẽ học kỹ các Thánh vịnh để quen và dễ hiểu ý nghĩa khi đọc. Ca vịnh thật đầy ý nghĩa và thú vị.

5. Để đơn giản hóa tất cả, tôi phải nhớ ba đức hướng thần và bốn đức luân lý; đứng đầu các đức luân lý là sự khôn ngoan: đây là điểm mà các nhà cầm quyền đạo đời tranh nhau, hơn thua nhau ở chỗ đó. Tôi xin đặc biệt tôn sùng đức khôn ngoan, mỗi tối xét mình thật kỹ về điểm nầy. Vì Chúa cho tôi ơn ăn nói dễ dàng, do đó dễ quá lời. Cẩn thận! Biết thinh lặng, biết nói đúng mức không xét đoán người nào hay bất cứ chiều hướng nào, chỉ nói lên ý nghĩ của mình vì thượng cấp hỏi và khi có đủ lý do quan trọng.

Thà ít nói hơn nói nhiều, phải sợ nói quá. Nhớ lời Thánh Isiđôrô khuyên ĐGM Fulgence. Luật sống của tôi: là đặc biết tránh không để lỗi bác ái.

1947: TĨNH TÂM TẠI PARIS

DÒNG TÊN (CLAMART) 8-13/12/1947

1. Đã đến năm thứ ba làm sứ thần tại Pháp. Không tự ti mặc cảm, nhưng tự nhận mình kém lực kém tài khiến tôi càng thêm tin tưởng ở Chúa; luôn luôn muốn vâng lời nên tôi được bình tĩnh và không biết sợ. Chúa đã ra tay bảo trợ tôi. Chúc tụng và tạ ơn Chúa. “Tôi sẽ không ngừng chúc tụng Chúa” (Tv 33,2).

2. Dự tĩnh tâm có ba mươi linh mục dòng, triều và một thừa sai. Việc đạo đức chung như thường lệ. Cha de Soras, phụ tá Công giáo Tiến hành, trẻ, thông minh, thuộc dòng Tên, giảng phòng. Giáo thuyết hay, trình bày khéo, tân tiến về bố cục và hình thức với nhiều hình ảnh. Tôi đã xưng tội với ngài cách tổng quát từ 1945, lần tĩnh tâm sau hết tại Solesmes. Tôi rất an tâm và phấn khởi.

3. Tư tưởng chính là suy về sự chết, dù sao cũng gần hơn đối với tuổi già, cần sẵn sàng, sáu mươi sáu tuổi rồi, sự chết sẽ đến dễ dàng. Ngày 12/12 tôi dâng lễ xin “ơn chết lành”; chiều lại khi viếng Thánh Thể tôi đọc kinh Miserere, kinh cầu các thánh và kinh phó thác linh hồn. Đây là việc đạo đức rất tốt, tôi sẽ năng làm, và nếu Chúa đến, tôi không bỡ ngỡ.

4. Tôi xem lại di chúc đã viết hồi 1938, cho phù hợp với tình trạng cha mẹ bà con. Chúa thấy tôi sống nghèo, không tài sản. Nếu có chút gì, sẽ trối cho nhà dưỡng lão của họ đạo nhà.

5. Đột ngột Tòa thánh đã đưa tôi về Paris, không còn vinh dự nào hơn để bị cám dỗ. Rất yên tâm, không cần nghĩ đến phẩm trật cao hơn của Giáo hội. Như thế tôi mau mắn thi hành phận vụ bất chấp mọi nguy hiểm. Cần thêm sự hãm mình và hạ mình, đó là dấu chỉ của sự tiền định: xin đức khiêm nhường này làm nền tảng để xây đời đạo đức của tôi, vì các vị thánh, khi già dặn, đã thật sự khiêm nhường, do đó mới thật là thánh chính tông. Nói đến tử đạo, tôi sợ lắm, vì thiếu can đảm, tuy nhiên nếu Chúa muốn, con cho đó là vinh dự, nhờ ơn Chúa, chắc chịu nổi.

6. Trong việc phụng sự Chúa, nhờ học hỏi các sách tu đức, tôi thấy yêu sách lễ, sách nguyện, thánh Kinh, Gương phúc, tác phẩm Nguyện ngắm của ĐGM Bossuet. Phụng vụ và Thánh kinh là hai của ăn nuôi linh hồn. Tôi càng đơn sơ, càng dễ chịu. Cần chú ý trung thành mến yêu Thánh Thể mà tôi được phúc giữ ở nhà nguyện cạnh bàn giấy. Sẽ cố gắng thay đổi cách viếng Thánh Thể, vừa bổ ích vừa hấp dẫn như: đọc thánh vịnh thống hối, ngắm đàng thánh giá, cầu nguyện cho người đã qua đời. Phải chăng Thánh Thể tổng hợp tất cả?

7. Tủ sách của tôi gồm toàn sách bàn về sự sống Công giáo cách nghiêm chỉnh. Tuy nhiên công việc thường xuyên như: thư từ báo cáo về Tòa thánh, việc tòa đại sứ không cho tôi đọc nhiều như ý. Cần cố gắng lắm mới được, để sự muốn đọc muốn biết không làm chậm trễ việc của một sứ thần toàn thánh.

7. Việc nhà, tương đối yên; phải nhẫn nại để đương đầu với các tật xấu và kém tài kém lực của tôi cũng như của các nhân viên. Tôi nhớ lời Thánh Isiđôrô khen Fulgence, xin trích ra đây vài dòng liên quan đến cách đối xử của tôi với nhân viên. Đây là trang kỳ diệu: “Ôn hòa với tất cả, không chia rẽ thuộc hạ. Là người số một về đức khiêm nhường cũng như về quyền uy; không vì quá khiêm tốn mà để thuộc hạ phạm thêm nhiều lỗi, không quá nghiêm khắc đến tàn nhẫn… không có đức ái, các nhân đức khác ra vô ích; đức ái vượt các đặc ân. Đức ái bảo vệ đức thanh khiết… và vượt xa cả đức thanh khiết nữa”. Do đó khi tiếp chuyện, tôi sẽ loại ra xa mọi xét đoán táo bạo, bất xứng với giám mục, hoặc thiếu tôn kính Bề trên trong Giáo hội, các cấp mà tòa sứ thần nầy trực thuộc. Dù phải nén lòng chịu đựng và nhục nhã cho cá nhân tôi, tôi quyết giữ cho được lời dốc lòng nầy. Nhân viên sẽ hiểu, và tôi sẽ được an tâm. Hơn nữa đã “bác ái” còn phải “dịu dàng”, đặc biệt với những ai đến tòa sứ thần nầy vì theo Thánh Isiđôrô “tòa giám mục là nhà tiếp đón mọi người”.

9. Nhờ được giáo dục, mà tôi đã ăn ở dễ thương, chịu đựng, lễ độ và thông cảm. Tôi xin giữ mãi như thế . Thánh Phanxicô Salêsiô là bậc thầy của tôi về điểm nầy, tôi cần noi gương ngài. Để noi gương Chúa Giêsu, tôi cũng xin xung phong gánh chịu sự khinh bỉ chế nhạo. Giám mục và đại diện Giáo hoàng cần chiếu sáng sự “hiền lành và khiêm nhường thật lòng”. Ai muốn khôn khéo, giỏi về chính trị mặc ai, tôi chỉ cần dịu dàng, đơn sơ trong tư tưởng, lời nói và việc làm. Dù sao, ai trung thành với giáo thuyết và gương Chúa Giêsu đều có lợi.

10. Càng ở lâu bên Pháp, tôi càng thật tình yêu quí cường quốc nầy. Thâm tâm tôi có hai điều trái ngược, một đàng là khen ngợi lòng dũng cảm của Công giáo Pháp; tuy nhiên, vì phận sự, cũng phải nhận thấy những khuyết điểm, những lối giữ đạo, vấn đề học đường chưa giải quyết, thiếu linh mục, tinh thần thế tục và cộng sản thâm nhiễm nơi trưởng nữ của Giáo hội, mà tôi không thể lấy lời khen để che lấp vì sợ mích lòng. Sứ thần là tai, mắt của Tòa thánh, làm sao khen được cái đáng buồn trầm trọng.

Càng nói hoạt bát, tôi càng phải cẩn thận. Thinh lặng nhẹ nhàng không cứng cỏi, có những lời thông cảm do lòng khoan dung độ lượng, tốt hơn là khẳng định dù do ý ngay lành và khi tâm sự. Ngoài ra “đã có Đấng xét xử và lên án” (x. Ga 8,50).

Xin Thánh Tâm Chúa Giêsu mà xứ nầy đặc biệt tôn thờ, xin Mẹ Maria Nữ vương nước Pháp, xin Thánh Giuse bổn mạng ngành ngoại giao, đã từng soi sáng bảo vệ tôi, và các thánh bảo trợ của Pháp quốc, phù giúp cho tôi để được Nước Pháp được ơn bảo trợ, can đảm và được chúc phúc.

1948: TĨNH TÂM NĂM TẠI DÒNG BIỂN ĐỨC

EN CALCAT 23 – 27/11

1. Hôm nay 25/11 tôi được sáu mươi tám tuổi. Chiều qua đã xưng tội với Bề trên dòng là Cha G. Barbier, và rất an tâm. Khi nằm trên chiếc giường bé của dòng, tôi suy về sự chết, và chậm rãi đọc tám lời nguyện do ĐGM Bossuet đặt cho việc nầy. Tới đây, đời tôi như chấm dứt. Năm, tháng, ngày sẽ đến, đó là Chúa cho phụ thêm. Tôi năng lặp lại lời Thánh Phaolô: “Tôi đã chết và sự sống mới của tôi hiện đang tiềm tàng với Đức Ki-tô nơi Thiên Chúa (Cl 3,3).

2. Nghĩ đến sự chết, tức dứt khoát với tất cả: với chính mình, cái thú ưa thích, danh vọng, thành công, tài sản tinh thần và vật chất; phải hoàn toàn tự do không dính bén, để theo ý Chúa mà thôi.

3. Xem các điều ghi chú, năm qua ở Clamart tôi thấy rất thích hợp cho tôi lúc nầy, không cần ghi, chỉ thỉnh thoảng đọc lại để thêm can đảm và bồi bổ tinh thần.

4. Với nhiều năm kinh nghiệm, tôi thấy lối vững nhất để mình nên hoàn hảo và đem thành công cho Toà thánh, thì từ các nguyên tắc, chiều hướng, thời thế, công việc, tôi phải luôn để ý điều khiển một cách đơn sơ bình tĩnh tối đa, tránh cho vườn nho của tôi khỏi các thứ cành lá rườm rà không trái, nhưng phải đi ngay vào sự thật, bác ái, công bình, đặc biệt là bác ái. Ngoài ra chỉ là khoe khoang, củng cố địa vị, ngày nào đó sẽ bị lột mặt nạ, không xa, trở nên trò cười…

Ôi! sự đơn sơ của Tin mừng, của sách Gương phúc, của Thánh Phanxicô, và các trang luân lý sau đây của Thánh Grêgôriô; “Thiên hạ chế nhạo tính chất phác của người ngay” và v.v – Tôi thích các dòng nầy và sẽ năng đọc lại. Trong đường lối chính trị đạo, đời, những an gian ngoan sẽ chỉ là bóng mờ trước ánh sáng của tính đơn sơ và ơn Chúa qua giáo huấn căn bản của Chúa Kitô và các thánh ! Đây mới là thực tài khiến cho hạng thông minh thế gian nể phục, nó rất hợp với cách xã giao chân chính, hợp với các khoa học, nhân bản, xã hội ở đời, hợp với mọi nhu cầu của thời đại, mọi nơi trong mọi hoàn cảnh. “Khôn ngoan là tột điểm của mọi triết lý” . Đó là tư tưởng của Thánh Gioan Kim khẩu, vị bổn mạng Đông phương của con. Xin cho con yêu và sống đơn sơ, để con khiêm nhường, hầu đi gần với tinh thần của Chúa hơn mà hấp dẫn và cứu các linh hồn.

5. Nhờ tâm tính Chúa phú ban, tôi luôn xét tốt cho mọi người và mọi việc, không chỉ trích hay lên án quá dễ; càng cao niên với nhiều kinh nghiệm và hiểu lòng người hơn, tôi càng đau khổ khi thấy có sự bất hòa quanh tôi. Mọi kiểu cách coi thường, ăn ở thiếu dịu dàng với bất cứ ai, đặc biệt với người nghèo, kẻ nhỏ, bề dưới, hoặc thấy ai khinh rẻ, lên án họ quá dễ dàng đều làm cho thâm tâm tôi rất đau khổ. Tuy làm thinh, nhưng lòng như rướm máu. Các giáo sĩ cộng tác với tôi có nhiều đức tính rất tốt, rất can đảm, tôi rất yêu họ và họ đáng yêu thật. Tuy nhiên có hôm tôi cũng khó chịu vì họ; nhiều ngày nhiều lúc tôi muốn phản ứng mạnh. Nhưng tôi thà thinh lặng, tin tưởng rằng đó là cách giáo huấn họ hùng hồn và hữu hiệu hơn. Phải chăng tôi hèn yếu? Nhưng, tôi muốn tiếp tục bình tĩnh vác các loại thánh giá rất nhẹ nầy, thêm vào sự khổ tâm vì biết mình kém tài đức; tôi xin để Chúa hiểu rõ lòng họ, lôi kéo họ về với sự dịu dàng của tình mến Chúa.

6. Tuy đã bốn mươi năm qua, tôi còn mến nhớ những lần hầu nguyện với ĐGM Radini Tedeschi, giám mục Bergamô. Ngài không nói một lời nào tỏ ra ít yêu kính với bất cứ nhân vật nào ở Vatican. Còn về phụ nữ, không bao giờ nghe ngài nói về họ, dường như ở đời không có phụ nữ. Sự thinh lặng hoàn toàn về phụ nữ, dù khi chỉ có tôi với ngài, làm cho đời linh mục trẻ của tôi lấy đó làm gương rất sáng, Cho tới nay, tôi còn mang ơn ngài mỗi khi nhớ gương cao cả sống rất kỉ luật của ngài.

7. Tuy mấy hôm nay ít giờ đọc Kinh Thánh, nhưng tôi vẫn suy gẫm thư của Thánh Giacôbê. Năm chương ngắn nhưng thu tóm tất cả đời sống Công giáo. Ngài dạy về cách thực hành bác ái, giữ miệng lưỡi, về việc người có đức tin sẽ rất linh động để đóng góp vào việc xây dựng hòa bình, về sự kính nể anh em,… Ngài đe kẻ giàu hà tiện gian ác, sau cùng ngài kêu gọi hãy tin tưởng, vui vẻ và cầu nguyện…. Thật là cả một kho tàng quí báu về đường hướng và lời khuyên răn, phần nào đặc biệt đáng sợ đối với giáo sĩ, cả cho tín hữu mọi đời. Phải học nằm lòng, năng áp dụng, từng câu một, cái giáo thuyết cao quý ấy. Sau tuổi sáu mươi tám, mỗi lúc già thêm, và đó là sự khôn ngoan của Chúa, đó là lời Chúa qua Thánh Giacôbê.

Trong anh em, ai là người khôn ngoan hiểu biết? Người ấy hãy dùng lối sống tốt đẹp mà chứng tỏ rằng: những hành động của họ phát xuất từ lòng hiền hậu và đức khôn ngoan.Nhưng nếu trong lòng anh em có sự ghen tương, chua chát và tranh chấp, thì anh em đừng có tự cao tự đại mà nói dối, trái với sự thật.Sự khôn ngoan đó không phải từ trời cao ban xuống, nhưng là sự khôn ngoan của thế gian, của con người tự nhiên, của ma quỷ.Thật vậy, ở đâu có ghen tương và tranh chấp, ở đấy có xáo trộn và đủ mọi thứ việc xấu xa.Đức khôn ngoan Chúa ban làm cho con người trở nên trước là thanh khiết, sau là hiếu hoà, khoan dung, mềm dẻo, đầy từ bi và sinh nhiều hoa thơm trái tốt, không thiên vị, cũng chẳng giả hình.Người xây dựng hoà bình thu hoạch được hoa trái đã gieo trong hoà bình, là cuộc đời công chính” (Gc 3,13-18).

1950: TĨNH TÂM TẠI ORAN (Phi châu)

TUẦN THÁNH 6-9/4

Nhân chuyến du lịch xa miền Bắc Phi châu dịp ngân khánh giám mục (19/3), tôi đã có ba ngày tĩnh tâm.

ĐGM Lacaste, giám mục Oran đã tiếp tôi rất thân mật tại nhà ngài. Cám ơn ngài. Tôi cầu nguyện, suy gẫm và thinh lặng để hiệp với lòng sốt sắng vô biên của các tâm hồn trên khắp thế giới, trong các nhà thờ, đang rung cảm với cuộc Khổ nạn và Phục sinh vinh quang của Chúa Kitô qua ba ngày Tuần thánh trọng đại. Tuy bất xứng, bất tài, tôi đã được Giáo hội nâng lên hàng giám mục trong một phần tư thế kỷ qua; tôi vui mừng nhớ lại dĩ vãng, hiện tại và tương lai của tôi.

THỨ NĂM TUẦN THÁNH: DĨ VÃNG CỦA TÔI

Tôi có mang theo qua đây những bút ký từ 1925 – 1950. Xem lại những gì đã ghi lại trên khoảng đường dài 25 năm qua, với những lần tĩnh tâm tại Bulgary, Thổ Nhĩ Kỳ và Pháp, để khuyến khích, thúc đẩy tôi thêm sự ăn năn và sốt sắng xứng một giám mục. Tôi đã bình tĩnh đọc qua một lượt, như xưng tội vậy. Sau đó tôi đã đọc kinh Miserere cho những gì tôi đã làm, thêm kinh Magnificat vì những gì Chúa đã làm qua tôi, để tôi được khiêm nhường, thứ khiêm nhường chân thành và tin tưởng. Sau 25 năm, tôi xem lại đoạn 4 của ngày tĩnh tâm chịu chức giám mục. Tôi có dốc lòng “sẽ năng đọc Gương phúc q. III, ch. 9, trong đó có câu: “Mọi sự phải được quy về Chúa là cùng đích mọi sự”. Chương nầy đã làm tôi xúc động nhiều trong những ngày thanh vắng nầy. Lời ngắn nhưng ý rất dài. Đó là điều tôi đã ghi trước hôm bước sang cuộc đời mới; riêng phần tôi, 25 năm qua, bao lần yếu đuối, bao lần đứng lên, nhưng nhờ ơn Chúa tôi vẫn cương quyết, trung thành, xác tín để vượt mọi cám dỗ và quyến rũ của tinh thần thế tục.

Cám ơn Chúa đã cho bám lấy nguyên tắc nầy là: “Tôi như một suối trào nước để kẻ nghèo người giàu, kẻ bé cũng như người lớn tới múc lấy nước hằng sống”. Ở Bulgary, cái khó ở tại tình thế hơn tại lòng người. Mười năm buồn của một cuộc đời không thay đổi, hằng ngày gặp những châm chích đắng cay, đời tôi phải cố gắng hãm mình, thinh lặng. Cám ơn Chúa đã cho con thầm vui, cho con che giấu được mọi ưu tư lo buồn.

Tại Thổ Nhĩ Kỳ , công tác mục vụ vừa lo vừa vui. Đúng ra tôi phải làm nhiều hơn, can đảm và quyết liệt hơn, nhưng nó ngược với bản tính của tôi; vì tôi hay tìm sự yên tĩnh, mà tôi đã cho là ý của Chúa, vì có lần Chúa đã cấm dùng gươm, và người ta đã chẳng định nghĩa sự hiền hòa là một sức mạnh sung mãn? Vì vậy, lạy Chúa Giêsu, Chúa biết rõ thâm tâm, biết rõ đâu là ranh giới, đi quá ranh giới đó thì nhân đức sẽ ra tật xấu hoặc quá đáng; chỉ có Chúa mới biết rõ ranh giới ấy.

Riêng phần con, không có gì để khoe mình, mọi sự đều do ơn Chúa. “Không ơn Chúa người ta không có gì. Còn con, con lại cướp, đúng, con đã lấy sự hoạt động của ơn thánh làm của con” (Gp III 9,8-9). Vì vậy, tôi có phận sự hát Magnificat sau mọi công tác. Tôi thích câu này: “Nhờ Chúa thương xót, con mới được chút công đức!” Thánh Augustinô viết thêm: “Khi ban thưởng công đức của chúng con, chính là Chúa ban thưởng cho những tài đức Chúa đã ban tặng chúng con”.

Cảm ơn Chúa Giêsu vạn đại vì “Đức ái của Chúa đã thắng tất cả và mở mang sức mạnh của tâm hồn. Nếu tôi khôn ngoan, tôi chỉ sẽ chạy tới Chúa, chỉ tin tưởng ở Chúa vì “Chỉ một Chúa mới là nhân hậu”, chỉ có Chúa mới đáng khen ngợi và chúc tụng trên hết mọi sự” (Gp III 9,12-19)

THỨ SÁU TUẦN THÁNH: HIỆN TẠI CỦA TÔI

Hiện tại; phải, hiện nay tôi 69 tuổi, tôi cúi mình hôn thương tích và nhan thánh Chúa chịu đóng đinh, hôn trái tim Chúa bị lưỡi đòng khai mở, lòng tôi đau xót và yêu mến. Phải cảm ơn Chúa vì đã giữ gìn tâm trí và thể xác con khỏe, mạnh, trẻ. “Biết mình” nên tôi càng phải hạ mình, không tham vọng; nhờ ơn Chúa, tôi biết xấu hổ cho con người của mình, sự kém tài đức, mà ở địa vị quá quan trọng, chỉ vì Đức Thánh Cha muốn và đặt tôi vào đó do lòng nhân từ của ngài. Đơn sơ và dịu dàng, thay mặt Tòa Thánh tôi phải tiếp xúc với những nhà chính trị chuyên nghiệp và cao cấp quốc tế; muốn tạo ra cái gì trong lành chín chắn hơn là cái vẻ đẹp hào nhoáng. Trong mọi việc tôi hằng theo chiều hướng “Hiến chương Tám mối phúc thật” là: phúc cho người nghèo, người hiền, ôn hòa, biết thương xót, khao khát công lý, lòng trong trắng và phúc cho những ai đang buồn khổ và bị bách hại (x. Mt 5,3-10). Hiện tại của tôi là: trung thành với Chúa Kitô, vâng lời và chịu đóng đinh, mà mấy hôm nay tôi năng lặp lại qua phụng vụ: “Chúa Kitô hạ mình vâng phục”(Pl 2,3); tôi phải nghèo và ở thấp hèn như Ngài, yêu mến Chúa Cha, sẵn sàng hy sinh dù phải chết cho Chúa và cho Hội thánh.

Sang Phi Châu nầy, tôi càng có quan niệm rõ hơn về vấn đề đưa lạc giáo trở về. Lẽ sống còn của Hội thánh, của đời linh mục, của một lối ngoại giao tốt và chân chính là đó. “Hãy cho tôi các linh hồn, ngoài ra anh cứ lấy” (St 14,21).

THỨ BẢY TUẦN THÁNH: TƯƠNG LAI CỦA TÔI

Tương lai! 70 tuổi rồi, ngày mai không còn mấy lúc. Thánh vịnh nói: “Tính tuổi thọ, trong ngoài bảy chục, mạnh giỏi chăng là được tám mươi, mà phần lớn chỉ là gian lao khốn khổ, cuộc đời thấm thoát, chúng con đã khuất rồi. trận lôi đình, ai hiểu thấu căn nguyên ?” (Tv 89,10). Tôi không nên dối mình, phải làm quen với sự chết; không hốt hoảng để ra yếu hèn, nhưng suy tưởng để hăng say sống, làm việc và phục vụ. Từ lâu tôi dốc lòng nhìn thẳng, chờ đợi, và “mỉm cười” đón tiếp thần tử, và cử chỉ cuối cùng là “mỉm cười” để hồn lìa xác. Không cần nói đến nó, vì sẽ làm chán tai người nghe, nhưng phải suy tưởng để làm quen với “giờ phán xét”, vì nó rất tốt, rất cần để dẹp tính kiêu căng, và trong mọi sự phải điều độ và bình tĩnh. Cần kiểm lại “chúc thư”; nhờ ơn Chúa tôi nghèo lắm, và tôi muốn chết nghèo.

Về mặt tinh thần, cần tranh thủ thời gian. Phải dứt khoát lần với tất cả; chức vị, danh vọng, những cái ưa thích. Tôi có ý ấn hành bản “Carôlô Bôrômêô viếng xứ Bergamô”. Nếu không xong tôi vẫn hy sinh, bỏ dở.

Có kẻ dua nịnh, nói tôi sắp làm hồng y. Vô ích. Như đã nói, thà đừng có, ngoài ra, tùy Chúa định đoạt sao, con chỉ xin vâng.

Khi về Paris, tôi vẫn sẽ tiếp tục sống bình dị, trung thành với phận vụ, phục vụ Tòa thánh cách cần mẫn, yêu mến, nhẫn nại, kết hợp mật thiết với Đức Kitô, là vua, là thầy và là Chúa của tôi; với Đức Maria là mẹ hiền; với Thánh Giuse, bạn thân, là gương mẫu và là đấng bảo vệ của tôi.

An ủi thay khi biết bao kẻ tôi quen biết, yêu mến và mến tôi đã về bên kia cõi trời, chờ đợi và cầu cho tôi. Chúa muốn gọi tôi về? Xin sẵn sàng. Chỉ xin gọi con khi con còn tử tế. Cho sống thêm đâu, xin cảm ơn Chúa tới đó: nếu thấy con vô ích, lề mề, Chúa nên cất đi, thì xin vâng ý Chúa.

Xin kết thúc, chuông thánh đường Thánh Tâm đang liên hồi đổ mừng Phục sinh. Vui mừng, tôi xin ghi lại lời Thánh Grêgôriô Naziance mà tôi dùng để mở đầu bài giảng Phục sinh ở thủ đô là: “Ý Chúa là sự bình an của chúng tôi”.

1952: TĨNH TÂM TẠI MONTMARTRE

DÒNG KÍN, TUẦN THÁNH, 10-12/4/1952

Ba ngày nầy tôi như đang ở cạnh mồ thánh, có cho phép các nữ tu vào dự lễ Thứ Năm Tuần Thánh tại tòa sứ thần; sau đó tôi đi bộ viếng bốn nhà thờ trên đồi (Paris). Chiều Thứ Sáu, có dự nghi lễ Đông phương. Đã xưng tội với Cha Fugazza (Lazariste). Tôi như con “én núp bóng” đền Thánh Tâm, sẽ chấm dứt tĩnh tâm vào lễ khuya Phục sinh (đúng Phụng vụ ngàn xưa). Cách tĩnh tâm nầy làm cho tôi không có giờ ghi chép. Chỉ ghi vài tư tưởng để sau đọc lại.

1. Tạ ơn Chúa. Tôi đã vượt mức sống 70 tuổi, theo thánh kinh “nhớ lại mà đau đớn lòng” (x. Is 38,15), vì bao nhiêu sơ suất, lầm lỗi, bao nhiêu công tác đã và phải làm vì Chúa, Hội thánh và các linh hồn, mà tôi chưa làm. Đang khi ơn Chúa quá dồi dào, tuy tôi bất xứng. Do đó “tôi sẽ không ngừng chúc tụng Chúa” (Tv 33,2).

2. Đơn sơ trong tâm hồn và lời nói. Càng sống lâu tôi càng thấy cái cao quí, cái đẹp hấp dẫn, cái tính đơn sơ trong tư tưởng, hành vi và lời nói. Đơn sơ tìm đơn giản hóa những gì rắc rối, để cho nó được sáng sủa hồn nhiên đến mức tối đa sau khi loại ra những lối quanh co, xảo quyệt trong tư tưởng và lời nói.

“Đơn sơ cách khôn ngoan”. Hai danh từ ấy dạy ta nhiều sự. Đó là phương châm của Thánh Gioan kim khẩu.

3. “Câu đáp dịu dàng khiến cơn giận tiêu tan” (Cn 15,1). Cần phải dịu dàng, ôn hòa và nhẫn nại đến tối đa. Cứng cỏi nóng tính, quá nghiêm khắc gây nhiều phiền phức. Vì tự ti mặc cảm, lắm người muốn cho kẻ khác hiểu ngược lại, nên đã nói huênh hoang, muốn đứng hàng đầu, như một nhân vật. Không, ơn Chúa thương, làm cho tôi ăn ở đơn sơ, không cầu kỳ mà không có gì gọi là khó lắm. Tôi muốn tiếp tục như vậy, để xứng đáng với ơn Chúa.

4. Tôi rất hiểu và quí yêu dân tộc Pháp. Càng sống lâu với họ tôi càng cảm mến những đức tin siêu nhiên cao quí của dân tộc nầy và sự hăng say của anh em Công giáo trong mọi lĩnh vực; dĩ nhiên tôi cũng phải thấy khuyết điểm và cái thái quá của họ. Vì vậy, tôi phải rất cẩn thận khi phát biểu ý kiến. Tự do suy đoán, nhưng không bao giờ chỉ trích, dù nhẹ nhàng, dù bằng một nụ cười, vì họ rất nhạy cảm. Đừng làm cho kẻ khác và đừng nói về kẻ khác những gì ta không muốn họ đối xử như thế với ta. Về điểm nầy, ai cũng có phần sơ suất. Cẩn thận, dù một lời rất nhẹ có thể làm mất uy tín. Tôi phải giữ, tôi phải nêu gương về điểm nầy cho những kẻ xung quanh và các cộng sự viên. Đối với bất cứ ai, thà nâng niu họ hơn là ngắt véo họ.

5. Phải mau mắn trong các việc quan trọng, đặc biệt việc chọn giám mục, liên lạc về Tòa thánh. Báo cáo những điều hữu ích và quan trọng. Không vội, nhưng mau. Hằng ngày, xét mình về điểm nầy.

6. “Trong mọi việc, phải nhìn hồi kết thúc” (Esope). Do đó, tuổi càng cao, tôi càng lo cho giây phút cuối cùng, không nên đùa với những mơ mộng của một cuộc sống lâu dài. Không buồn, bề ngoài không nhắc cái chết mãi làm gì. “Ý Chúa là sự bình an của tôi”, tất cả và mãi mãi cho đời sống, mà hơn nữa, cho giờ chết.

7. Những ý nghĩ về vinh dự, nhục nhã hay bị phản đối, không gì làm cho tôi chia trí, mất bình tĩnh.

Năm nay tôi sẽ xuất bản “Những cuộc thăm viếng của Carôlô Bôrômêô tại Bergamô”. Là người Bergamô, tôi đã làm xong phận sự và không mong gì hơn.

8. Ước vọng duy nhất của tôi là làm sao cuộc đời kết thúc tốt đẹp. Để khi chết rồi không để lại gánh nặng, sự phản đối, đau khổ, trách nhiệm cho thượng cấp. Lúc tôi yếu hèn, chỉ mong Chúa giúp, không dựa vào thành quả hay công lao đặc biệt bên ngoài.

9. Lo tăng lòng sốt sắng đạo đức. Vẫn sốt sắng với các thực hành đạo đức xưa hay nay như: thánh lễ, nhật tụng, lần chuỗi, suy ngẫm, sách thiêng liêng, liên lỉ kết hợp mật thiết với Chúa Giêsu Thánh Thể. Ngoài ra sẽ thêm ít việc phụ và mới để tăng lòng sốt sắng.

10. Tuy không suy gẫm hay thực hiện việc gì vất vả trong ba ngày nầy, nhưng khi xem lại các trang nhật ký xưa, đã nảy ra nơi tôi một lời mời gọi, phải “tăng tốc độ để tới mức”.

Lương tâm tôi dường như bình an, hoàn toàn tin tưởng nơi Chúa Giêsu, nơi Đức Maria, mẹ vinh hiển của Ngài và là mẹ khả ái của tôi; nơi Thánh Giuse mà tôi rất quí mến, nơi Thánh Gioan tiền hô mà tôi muốn gia đình quyến thuộc quây quần.

Bây giờ tôi sắp lên đền Thánh Tâm Montmartre. Thiên hạ đang chờ tôi cử hành lễ trọng mừng sự vinh quang phục sinh của Chúa, của Giáo hội, của các linh hồn và của các dân tộc. Thánh giá, Thánh Tâm, thánh sủng: dưới thế chỉ có bấy nhiêu, và cũng là tiêu biểu cho vinh quang bất diệt Chúa dành cho kẻ lành.

“Lạy Thánh Tâm Giêsu, sự sống và là sự phục sinh, sự bình an và là sự hòa giải của chúng con, là sự cứu rỗi cho ai cậy trông, niềm hy vọng cho kẻ chết trong Chúa, là sự dịu ngọt của mọi thần thánh”. Xin Thánh Tâm thương xót con.

Thánh Gioan XXIII

Bản Việt ngữ của linh mục Trần Văn Thông

From → Công Giáo

Để lại phản hồi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: