Skip to content

Thánh Gioan XXIII: Nhật ký tâm hồn (7)

Tháng Năm 23, 2014

140508002
Thánh Gioan XXIII

1901- 1903 ĐẠI CHỦNG VIỆN RÔMA

1901: TĨNH TÂM 28/4 TẠI RÔMA

CHÚA NHẬT 28/4

Từ khi đến Rôma đây là lần tĩnh tâm đầu tiên. Tôi ra sao? Tôi không thể phàn nàn gì về những ơn Chúa Giêsu đã ban và những sự an ủi khôn tả và những giây phút hạnh phúc còn trải dài ảnh hưởng trên thời gian sau đó. Tuy nhiên về phần mình, phải thú nhận là tôi chưa tiến bước. Tôi rất muốn làm việc hẳn hoi, yêu Chúa cách xứng đáng; tôi quá ham học, chắc phần nào do tự ái, muốn học thật nhiều để có một lố kiến thức, một trong các phương tiện quan trọng sẽ dùng để đưa các linh hồn về cùng Chúa Kitô. Thật ra, tôi còn thiếu nhiều thứ, nhất là chưa đủ cố gắng để nguyện ngắm hẳn hoi, để lần chuỗi, xét mình riêng và tổng quát, để mỗi ngày tiến hơn trong sự bỏ mình, kết hợp với Chúa và thực hành nhân đức thiết thực.

Ở Rôma này không thiếu gì cả, kể cả nhiều dịp để nhịn đói món ngon, điều mà sự tự ái của tôi không thích và làm việc hãm mình nhỏ. Cần cải tiến tình cảm và sắp xếp công việc lại. Tạm canh chừng những điểm sau đây. Trước nhất, nỗ lực mỗi ngày cẩn thận nguyện ngắm cho có kết quả thiết thực trong ngày, cần đặc biệt xét mình về điểm này. Nguyện tắt nhiều lần trong ngày, đặc biệt giờ học và khi đi lớp. Đặc biệt lần chuỗi Mân côi kính Mẹ dịp tháng Năm sắp đến. Trước và đặc biệt trong giờ đạo đức tuyệt đối không nghĩ tới sự học. Viếng Tháng Thể đặc biệt nghiêm trang. Trên tất cả, giữ đôi mắt khi đi dạo, đặc biệt ở vài khu vực. Sau khi đi dạo, trước giờ học tối phải xét mình riêng, về lời nói và tự ái. Sau hết cần hết sức giữ trí lòng bình tĩnh, tập trung nhiều, rất trật tự.

Ôi Giêsu khả ái, hôm nay Giáo hội long trọng mừng lễ Chúa, một lần nữa con dâng mình cho Chúa với tất cả những điều dốc lòng. Nhờ Chúa bầu cử để con giữ trọn. Đặc biệt xin ơn tập trung khi cầu nguyện, sống đời nội tâm như Chúa mà con yêu thích. Xin cho con luôn yêu Chúa và làm cho kẻ khác yêu mến Chúa hơn, để họ được Chúa phù hộ. Amen. “Xin Thánh Giuse cho con giữ đời trong trắng và được người bảo trợ”.

1902 TĨNH TÂM SAU KỲ PHÁT LƯU BABILON[1]

10-12/12/1902

Với cha Francesco Pitocchi

[12]

Giêsu, Maria, Giuse!

1. Tôi là ai? tên tuổi? tước vị? chẳng có gì cả. Tôi chỉ là tôi tớ Chúa, thế thôi. Không có của riêng. Dù là mạng sống. Chúa là chủ duy nhất, chủ của sự sống và sự chết. Ở đời tuy có cha mẹ, bà con, thầy dạy, nhưng chỉ có một người chủ duy nhất là Chúa.

Vậy tôi sống chỉ để tuân lệnh Chúa mà thôi. Nếu Chúa không muốn, tôi không sao cử động được bàn tay, ngón tay, mắt nhìn trước, ngó sau. Như chú binh nhì trước thượng cấp, tôi đứng nghiêm trước Chúa để chờ lịnh, và sẵn sàng tuân lệnh, dù là nhảy vào lửa. Suốt đời tôi phải như thế mãi, vì sinh ra là đầy tớ của Chúa.

Luôn luôn nhớ mình là đầy tớ, chẳng bao giờ trở lại phục vụ cho thú vui, hư danh của chính mình… Làm thế là ăn cắp, vì dùng thời giờ không phải của mình, sẽ là đầy tớ bất trung (x. Mt 18,32); không đáng thưởng (Thánh Augustinô). Thế mà tôi đã làm! Tủi hổ thật! Tự cao, tự trọng không biết mình là tôi tớ.

Con xin phục tùng quyền Chúa. Xin tha thứ sự bất trung của con. Nhiều lần quên phục vụ Chúa để theo chiều hướng xấu của mình. Con xin chấm dứt, nay con tự trói chân tay, nộp mình trước mặt Chúa như Thánh Phanxicô Xaviê. “xin mở trí cho con học biết mệnh lệnh Ngài” (Tv 118,73 và 125).

2. Chúa đã cho tôi biết mệnh lệnh của Ngài là: nhận biết, yêu mến và phục vụ Chúa suốt đời tôi. Vinh dự thay, phúc thay! Tôi là người hầu, theo Đức Vua trên mọi nẻo đường. Tôi được biết sự mầu nhiệm của Chúa. Vâng lệnh làm tôi Ngài bốn hôm, dù chưa được biến đổi, tôi vẫn được dự phần trên thiên đàng với Ngài. Mọi thụ tạo trần thế, mọi của cải trần gian, Chúa để tùy tôi xử dụng với mục đích đưa tôi đến với Chúa và yêu mến Ngài. Thụ tạo chỉ được tạo nên vì mục đích ấy. Nếu tôi hưởng dùng thụ tạo theo sở thích mà thôi, là làm sai đường lối của Tạo hóa, làm đổ vỡ sự hòa hợp kỳ diệu của vũ trụ, chống lại Thiên Chúa. Thật là tên đầy tớ xấu!

Tôi dùng vạn vật tùy mức độ chúng đưa tôi đến Chúa, sẽ tránh chúng nếu chúng lôi tôi ra xa Chúa. Đó là khuôn vàng thước ngọc phải theo trọng mọi trường hợp cụ thể. Nếu biết rõ là ý Chúa muốn ta xử dụng chúng, thì khỏi phải bàn.

Sức khoẻ rất quí cho tôi. Còn bệnh tật? Chúa gửi bệnh đến cho tôi. Được đau ốm là có phúc. Hãy tập tính dễ dãi của các thánh, để ta yên trí an tâm khi thịnh vượng cũng như lúc sa cơ, để đời tôi được an nhàn vui vẻ, ngay giữa đau buồn. Giàu và nghèo, được kính trọng hay bị khinh chê, là cha sở nhà quê nghèo hay là giám mục giáo phận lớn, đối với tôi cũng như nhau. Chỉ cần tôi biết làm tròn điều ông chủ đặt định cho tôi, làm việc gì cũng tươm tất hẳn hoi như một tôi tớ trung tín thì tôi  sẽ được rỗi. Hơn nữa, nếu được tự do chọn, nên chọn nghèo hơn giàu, bị khinh bỉ hơn được vinh dự, phận sự trong bóng tối hơn chức vụ cao sang.

Tôi muốn theo học khoa đó, nhưng bề trên không cho, thì tùy bề trên, tôi vẫn luôn luôn vui vẻ mau lẹ. Mong được chức phụ phó tế vào Phục sinh, bề trên chưa nghĩ tới, cứ vui. Tôi muốn yên thân, mà bề trên giao tôi công tác thấp hèn, chạm tự ái: tuân lệnh là hy sinh lớn, vậy càng hay, cứ tuân lệnh đã; can đảm lên và vui vẻ mau lẹ trong Chúa. Đây là linh dược trấn an tính nông nổi, xoa dịu sự túng thiếu, gây phấn khởi giữa cay đắng của cuộc đời.

3. Thần dữ chỉ vì một tội do tư tưởng mà không hưởng được một giọt máu cứu chuộc. Tôi sa ngã mãi, mà được hưởng kết quả của ơn Cứu chuộc hoài hoài. Chúa còn chờ tôi. Lòng thương xót Chúa thật vô biên! Xấu hổ cho tôi quá! Chúa ơi, đủ rồi, từ nay về sau, nhờ ơn Chúa, tôi sẽ nỗ lực luôn tìm Chúa, thay thần dữ để ca tụng Chúa đời đời. Thần dữ rơi vào hỏa ngục như làn sét, chỉ vì, một ý tưởng kiêu căng (Thánh Athanasiô). Còn tôi kiêu ngạo đầy đầu. Ví như Chúa cất trí hiểu, trí nhớ, lý trí của tôi, Chúa có thiệt thòi chi? Chúa cho tôi nằm liệt giường, việc Chúa vẫn xuôi chảy! Vậy từ từ nhé: đừng tự cao, tự mãn, hãy khiêm nhường hơn!

4. Của cải, sự nghiệp, nguồn lợi của tôi là gì? Chỉ toàn là kiêu căng, bất tuân, thờ ơ với phận sự, thiếu kiểm điểm tâm tư, chia trí mãi, tự ái trong tư tưởng, hành động và lời nói, tội với tội, đó sự nghiệp chính thức của tôi với đầy đủ chứng khoán.

Hư đốn thế, mà muốn đứng hàng đầu, muốn được công danh! Tưởng mình là người tốt, chủng sinh tốt, rồi chẳng lo. Đúng là điên khùng nặng, mà tưởng mình có lý.

5. Kẻ dốt, người rừng, Hồi giáo được vào thiên đàng. Con được biết Chúa từ đầu, lớn lên cạnh Chúa mà đi vào hỏa ngục!

Con biết rõ đời binh ngũ, nghĩ mà tởm. Nơi của lộng ngôn, của đủ thứ bẩn thỉu. Hỏa ngục kinh hoàng hơn! Chú lính lớn lên giữa cái xấu, mà nó vào thiên đàng, còn tôi lại vào hỏa ngục? có khiếp không? Thông cảm với kẻ lầm lạc mà hằng tạ ơn Chúa đã nâng niu tôi quá nhiều. Chỉ thu góp mà không biết mình thu loại chi! Tôi yếu hèn quá, tội lỗi quá. Nếu Chúa không thương xót, cứ theo lẽ công bằng mà xử, bắt con phải thế nào con cũng vui chịu nhưng đừng bắt vào hỏa ngục. Tốt hơn, xin cho con được thiêu đốt bằng ngọn lửa yêu Chúa.

6. Chết sờ sờ, mà tôi không nghĩ! Một phút trôi qua, bước một bước là tới gần mồ một bước. Trong đầu đầy mơ tưởng, học hành tự trang bị, hoạt động, dấn thân làm sáng danh Chúa Kitô, làm ích cho Hội thánh và xã hội: lớn lao cao đẹp thật, thế nhưng tự ái xen lẫn vào đó cũng dễ. Nếu chưa là linh mục đã chết khi còn chủng sinh thì sao?

Nghĩ hơi ngược lý, không lẽ Chúa chuẩn bị mình kỹ càng dịu dàng như bà mẹ, cứu mình thoát bao gian nguy, ban cho mình lắm ơn, đưa về Rôma, chắc là Chúa cũng phải định chuyện gì đấy chứ. Trái lại, làm sao hiểu được tại sao Ngài lo cho mình cẩn thận, để rồi cho mình chết à? Không thể hiểu vậy được. Nhưng với Chúa có gì khó hiểu, Chúa cần việc làm của tôi à? Chúa cần tôi sống lâu à? Tôi là ai mà dám tự phụ biết được ý định của Chúa? Kìa, xem Luy, Satanislas, Gioan Berchmans, Chúa đã không cho chết sớm là gì?

Lạy Chúa, Chúa định sao tùy Chúa, con vui lòng và hài lòng với cái chết, nếu là ý Chúa muốn. Chúa là trung tâm, là cùng đích tổng hợp tất cả những gì con mong ước. Con chỉ xin được chết trong tình yêu Chúa. Những sức lực Chúa ban để con ca tụng và làm cho kẻ khác mến Chúa sẽ được xử dụng quyết liệt hơn trên trời.

Đàng khác, việc nghĩ giờ chết đã gần, làm cho con nghiêm chỉnh hơn trong ý tưởng: đả đảo tự ái, tham vọng ti tiện và hư danh. Người ta chết, chết, còn tôi chạy theo những cái khốn hèn.

7. “Phận con người là phải chết một lần, rồi sau đó chịu phán xét” (Hr 9,27). Dù là giáo hoàng, dù tên có được xưng hô cách cung kính, được khắc trên đá hoa, ra trước tòa Chúa phán xét có giá trị gì? Không có gì cả! Thật khó mà tưởng tượng Giêsu khả ái hiện đang tin yêu tôi, rồi bỗng dưng nổi nóng lên án tôi! Nhưng đó là sự thật phải tin và tôi tin. Chúa xét tôi ra sao? Đây lời vô ích trong lớp, câu nói hơi dữ tợn, điệu bộ hào hoa, liếc nhìn, đi đứng như ông nghè ông cống, cử chỉ quá đáng, áo quá đẹp, giày quá thời trang, ăn bạo, trong ý nghĩ lộ vẻ ganh tị, mơ mộng, chia trí dù rất nhẹ, trong các việc đạo đức: tất cả đều phải được trả lẽ. Nếu những lỗi nặng còn ra thế nào?

Chúa ơi, thật tủi thân! Vinh dự, có tiếng là trí thức, cả chuyện được tiếng là nhiệt thành, thánh thiện, ngày phán xét nào có giá trị chi? Văn bằng tiến sĩ, luận đề hay, hùng biện vô ích, ai sẽ còn nghĩ tới? Xin Chúa soi sáng để con thanh tẩy những gì bất xứng trong các việc con làm. Xin mở mắt cho con thấy những tì vết rất bé nhưng trong ngày phán xét sẽ không qua mắt Chúa được. “Xin mở mắt con để con đừng ngủ mãi trong tội” (x. Tv 12,4).

8. Một bình thủy tinh trong ngần, dọi ánh sáng mặt trời làm cho con quan niệm về tâm hồn linh mục cũng phải như thế. Hồn phải là tấm gương soi dọi lại hình ảnh của thiên thần, của Đức Trinh Nữ, của Chúa Giêsu Kitô. Nếu gương mờ đi một tí đã đủ để người ta đập nát và cho vào thùng rác. Tôi là loại kính nào? ở đời có lắm thứ bẩn thỉu, thối nát. Một năm ở quân ngũ tôi đã đi sát với họ. Quân đội là vòi chảy toàn chất thối tha, chảy tràn ngập đô thị. Không ơn Chúa, ai thoát được trần tục đầy bùn thối này?

Cám ơn Chúa đã giữ con khỏi thối, suốt đời con không quên ơn cao cả này.

Không ngờ một con người có lý trí mà ra hèn thế! Với kinh nghiệm sống, tôi tin rằng ít là phân nửa nhân loại, qua khoản nào đó của cuộc đời đã trở thành loài thú dễ tởm. Còn linh mục? Chúa ơi, con kinh hoàng khi nghĩ đến một số không ít đã làm bẩn thánh chức của mình.

Giờ này, tôi không ngạc nhiên gì cả; chẳng còn để ý những tích chuyện đã xảy ra. Tôi hiểu cả. Có một chuyện hiểu không được, là tại sao Chúa Giêsu rất thanh khiết, an nghỉ giữa huệ trắng, lại chịu được cái bẩn thỉu nơi linh mục, vẫn ngự trên và ngự trong lòng họ mà không hủy diệt họ ngay tức khắc?

Nghĩ đến con, Chúa ơi con run sợ: Sao trời còn rơi xuống (x. Kh 6,13); còn con là tro bụi, có gì mà khoe?

Về điểm này, từ nay về sau tôi càng cẩn thận, để khỏi nên bia cho miệng đời chế nhạo. Để tư tưởng được trắng trong, chẳng cần gì phải nghĩ, dù về đức khiết tịnh. “Chúng tôi chứa đựng kho tàng ấy trong chiếc bình dòn mỏng” (2Cr 4,7). Làm sao khỏi sợ, “Xác thịt tôi đâu phải bằng đồng” (G 6,12).

Tôi xin lặp lại lời khấn về điểm này như các kỳ tĩnh tâm trước, sẽ viết ra và xin Mẹ Maria làm chứng cho lòng con quyết giữ bất cứ với giá nào.

 9. Hoan hô Giêsu Vua! Chúa đã gọi con tham gia trận chiến, và tôi đã không phí phút nào. Với tuổi đôi mươi và nhờ ơn Chúa, con hăng hái ghi tên gia nhập hàng ngũ chiến sĩ tình nguyện của Chúa. Hiến thân, sống chết vẫn phục vụ Chúa. Thánh giá Chúa đưa ra trước mắt con, đó là quốc kỳ, là chiến cụ. Giơ tay trên thánh giá là chiến cụ bất khuất, con thề, với tất cả lòng nhiệt thành của tuổi trẻ, trung thành triệt để tới chết. Vậy, từ đầy tớ con làm lính của Chúa, mặc đồng phục, mang gươm và tự xưng mình là hiệp sĩ của Chúa Kitô. Xin cho con tinh thần của lính, can đảm như dũng sĩ, ôi Giêsu, để sống với Chúa giữa những thử thách cuộc đời, hy sinh và gian khổ trong trận chiến, để được cùng Chúa thắng trận. Vì chưa đến lượt xuất trận, con ở lại hậu phương chờ đến phiên mình; noi gương sáng của Chúa con sẽ tẩy luyện những gì gây trở ngại, và thử sức với kẻ nội thù của con. Chúng đông lắm, đặc biệt có một tên, nó đóng đủ các vai: nó hống hách, nó xảo quyệt, nó theo sát con, nó ba hoa nói chuyện hòa bình, để rồi chế diễu khi con muốn hòa đàm với nó, nó ký hòa ước với con để rồi gây xáo trộn mọi việc thiện con làm.

Chúa Giêsu biết rõ tên nó: tên nó là tự ái, bí danh tự cao, tự đại, tự mãn. Con muốn đánh bại nó một lần cho xong, nếu không được, ít ra con tự chủ được, để con hoạt động tự do hơn, và cũng những chiến sĩ cảm tử giữ vững các yếu điểm để bảo vệ chính nghĩa của Chúa, để cùng Chúa con được ca khúc khải hoàn.

10. Khi suy nghĩ về một Ngôi Lời hạ mình, về sự cao cả mà Đức Maria đã được thưởng vì Mẹ đã khiêm nhường; nghĩ đến ba mươi năm đầu Chúa Giêsu sống mai danh ẩn tích, rồi nghĩ lại chính mình đã sa ngã liên miên, tôi xấu hổ, chẳng nói được lời gì! Chiều này khi suy nghĩ lại câu Tin mừng: “Ngài đã lụy phục cha mẹ” (Lc 2,51), tôi đã tâm sự cùng Giêsu thanh niên đang làm thợ mộc với cha, nước mắt tôi chảy giàn giụa, tôi đã khóc như một đứa con nít.

Ôi Chúa Giêsu, với ơn Chúa mà con không cách nào tỏ ra mình thiết thực noi gương xán lạn của Chúa bằng lời nói việc làm sao? Chúa đã hạ mình thẳm sâu, Chúa đã hủy mình ra không (x. Pl 2,7); con đã sẵn là không rồi mà không tự hủy được sao, chỉ cần mở mắt nhìn lại mình cho kỹ sẽ thấy sự thật. Chúa sinh làm người nghèo, còn con đã nghèo sẵn, tới giờ này mỗi ngày Chúa phải cấp cho từng lon gạo! Từ ngày vào chủng viện, con chỉ mặc áo của những người quảng đại bố thí cho! Ngay khi con bé, Chúa đã làm việc nhọc mệt. Chúa cũng biết “con nghèo và từ bé con đã phải làm việc vất vả” (x. Tv 87,16). Chúa tuân luật pháp, mặc dù Chúa không bị bắt buộc, còn con phải đi nghĩa vụ quân sự, theo một luật bất công và dã man người ta bắt buộc hàng giáo sĩ.

Ba mươi năm đầu, Chúa sống mai danh ẩn tích ở nhà Nadarét, phần con đã mười năm qua con sống ẩn dật trong nhà thánh Chúa. Chúa đã làm ơn nhiều đối với con, đặt con sẵn trên đường lối của Chúa. Nên khi bắt chước Chúa chẳng có gì phải hy sinh khó khăn cho lắm! Nhưng tại sao con không giống Chúa bao nhiêu? Hai mươi tuổi rồi mà chưa làm được gì thật sự tốt! Đang khi cùng tuổi này, Luy, Stanislas, Berchmans đã là những vị thánh trưởng thành.

Ba vị thánh này nên thánh khó hơn con, vì không được sẵn những điều kiện như con để giống Chúa. Đã bao nhiều lần tôi hối hận, rồi cũng chẳng đi đến đâu! Bây giờ thì không nên tái phạm, đừng diễn trò cũ lại với Chúa. Ở vào tuổi của tôi, các thánh đã thành công, còn tôi mới bắt đầu, vậy tôi nói: “bây giờ tôi bắt đầu” (Tv 76,11). Năm giờ chiều con mới tới sở làm, mà Chúa cũng không đuổi con (x. Mt 20,9). Lạy Chúa, trong cảnh tủi nhục này, xin Chúa dạy cho con biết phải làm gì.

11. Thật là dịu dàng khi nghĩ đến việc Chúa thành lập Giáo hội. Chúa không đi tìm nhà thông thái, hiền triết ở hàn lâm viện, ở hội đường, ở nơi tòa giảng nhưng Chúa ưu ái nhìn về những ngư phủ nghèo, quê mùa và dốt nát. Chính Chúa dạy cho họ, Chúa tâm sự với họ, Chúa yêu thương âu yếm họ, trao cho họ sứ mệnh quá lớn là cải tiến thế giới.

Để mở nước Chúa, chia sẻ phận vụ Tông Đồ, vượt qua các thế hệ, Giêsu đã để ý chọn con. Chúa đã đưa con ra khỏi đồng quê, với tình mẹ Chúa đã liệu cho con tất cả mọi nhu cầu. Con thiếu ăn, Chúa cho ăn; con thiếu mặc, Chúa liệu cho có, con thiếu sách học Chúa cũng liệu luôn. Nhiều lúc con quên, Chúa nhắc giùm cách dịu dàng; con nguôi lòng mến Chúa, Chúa lại lấy lửa đang cháy trong Tim Chúa mà đốt lòng con. Kẻ thù của Chúa, của Giáo hội đã bao vây, gài bẫy, đã lôi con vào chốn bùn nhơ, Chúa đã giữ gìn con khỏi sự dữ, không để con chết chìm dưới lòng biển. Để nâng tinh thần con đến niềm tin mến mãnh liệt, Chúa đã dẫn con vào đất Chúa chúc phúc, nương bóng Đức Giáo hoàng, cạnh nguồng suối chân lý Công giáo, nơi mồ hai thánh tông đồ, nơi đất còn nhuộm đỏ máu tử đạo, nơi bầu không khí còn nực mùi thơm nhân đức của các thánh hiển tu[2]; ngày đêm Chúa không nghĩ, lo lắng cho con như mẹ đối với con mình. Bù lại với bao công lao, Chúa chỉ lo ngại hỏi con: “Con ơi, có mến Ta không”? (Ga 21,15-17). Chúa ơi, hỡi Chúa, con trả lời sao đây? Chúa hãy nhìn dòng nước mắt, tim con đập mạnh, môi con run rẩy, ngòi bút như muốn rớt xuống đất… Nói sao đây? “Chúa ơi, Chúa biết con yêu Chúa” (Ga 21,15).

Xin cho con yêu Chúa như Phêrô, yêu nhiệt thành như Phaolô và các vị tử đạo, thêm vào đức mến có khiêm nhường, bỏ mình, khinh chê của đời, và làm cho con nên “tông đồ hoặc tử đạo” tùy Chúa muốn, lạy Chúa.

Trong khi chờ đợi, cho con đừng xấu hổ vì mình nghèo, trái lại phải hãnh diện như hạng giàu sang ở đời hãnh diện với tước hiệu sang trọng mà họ đã được. Tôi đồng số phận nghèo như Chúa, còn muốn gì nữa? Tôi có thiếu gì không? Chúa Quan phòng sẽ lo liệu cho thừa thãi như Chúa đã và đang làm. Tôi phải nhận rằng một vài cái tốt mà tôi hãnh diện như là của mình, thật ra có phải của tôi đâu, chẳng có tí gì, tôi công nhận rằng, nếu Chúa không đặc biệt thương tôi, tôi vẫn là một chú nhà quê nghèo, quê mùa, đã dốt mà có lẽ hung tợn nhất trong các chú nhà quê.

Tôi đâu phải là nhân vật như tôi tưởng tượng và như tôi tự ái muốn tâng bốc mình. Thân phụ tôi chỉ là một bác nhà quê suốt ngày cày sâu cuốc bẩm… tôi sẽ không hơn cha tôi đâu. Ít ra cha của tôi chất phác hiền lành, còn tôi hơn người ở chỗ hung bạo. Khi tự ái nó làm thinh giùm một chút, tôi nghĩ ngay đến phận sự phải hoàn toàn hiến thân cho Chúa, và phải minh chứng sự tận hiến này bằng hành động thiết thực; khi thấy muốn nên thánh mà lại ngần ngại, thiếu can đảm, tôi tự trấn an và nhớ rằng Chúa Giêsu đã ban cho tôi nhiều ơn với mục đích rõ rệt để tôi xứng với Ngài, vậy tôi tự nhủ mình rằng nếu cho đến nay Chúa đã làm tất cả cho tôi, Ngài sẽ tiếp tục ban thêm nhiều ơn để làm cho xong công tác của Ngài nơi tôi, tùy theo mức độ thiện chí mà tôi đáp ứng lại với ơn của Ngài.

Sau cùng, tôi cũng phải nhớ là trong mười hai môn đệ đần tiên, có một Giuđa, vì không đáp lại lòng ưu ái của Thầy, đã công khai trở thành tên phản bộ, đáng phỉ nhổ. Tuy rằng, thương thì hết sợ, nhưng nhờ sợ mà tình thương thêm tế nhị và chú ý hơn.

12. Trước cảnh tượng Giêsu dịu dàng đã tự hạ mình như chiên con phó mặc cho người ta bách hại, bị bỏ rơi, bị phản bội, bị giết, trí khôn con không còn hiểu gì nữa cả. Nó sẽ bỡ ngỡ, đầu hàng; không còn lời nào để nói, tự ái cũng thôi. “Ôi Giêsu dịu hiền, nơi nương tựa của tâm hồn người lữ khách, nhìn Chúa con đành thinh lặng, thinh lặng của con nói lên tất cả với Chúa (Gp III, 16,4).

Giêsu cúi mình rửa chân mười hai môn đệ… Dân chủ khả kính, là giáo sĩ, chúng tôi phải đối xử với dân theo hình ảnh này. Bao lần, không những Chúa rửa chân, mà tay và đầu tôi nữa. Còn tôi thì xấu hổ không dám thương người nghèo, người cùng khổ.

“Các con hãy cầm lấy mà ăn, đây là Mình Ta” (Mt 26,26). Giêsu đã dốc cạn tình thương; cho hết, cho tôi cả mạng sống.

Lạy Chúa, như Chúa đã trao phó hết mình cho con, tùy con sử dụng, con xin một lần nữa dâng thân này, dòng máu này, mạng sống này cho Chúa, Chúa hãy tùy ý sử dụng.

“Linh hồn Thầy buồn đến chết! hãy thức với Thầy” (Mt 26,38). Đó, Giêsu cũng trải qua lúc buồn sầu; gánh chịu tính nhát sợ của con người. Đó là gương cao cả giúp ta mạnh sức, khỏi nản trí. Để khi nỗi buồn xâm nhập tâm hồn, tim ra rướm máu, hãy đến với Giêsu, nơi bàn thờ, giao phó cho Ngài mọi nỗi đắng cay, ta sẽ ra về an bình và quả cảm.

“Và Giuđa hôn Chúa” (Mc 14,14). Cái hôn tàn nhẫn thế mà có nhiều linh mục hằng ngày vẫn lặp lại cử chỉ ấy!… Thật bức đầu bức óc.

Ôi Giêsu xin nhận cái hôn của con nơi tim Chúa, cái hôn của đứa con yêu Chúa, xin Chúa tha lỗi cho con, con xin chừa không làm phiền Chúa nữa.

“Đức Giêsu thinh lặng” (Mt 26,63). Người ta tố cáo tôi? Vu oan tôi? Trách tôi đúng hay sai? Nói xấu tôi? Tự ái tôi muốn tôi tỏ mình giỏi, đạo đức! Không, Giêsu làm thinh, hãy ghi vào đầu câu nói đó. Thinh lặng là vàng.

“Chúng nhổ vào mặt, tát lên má, có đứa đập ngay vào mặt Ngài” (Mt 26,67). Đêm Giêsu trải qua tại nhà Caipha thật kinh hoàng, còn môn đệ hèn nhát, bỏ chạy! Linh mục thực thụ của Chúa cũng sẽ được thưởng như thế đó: “Họ được coi là xứng đáng để chịu sỉ nhục vì danh Giêsu” (Cv 5,41).

Xin Chúa cho con được phần vinh dự này vì Chúa; ít ra con được có ý muốn bị khinh để vì Chúa.

“Đúng, người này là con ông Trời” (Mt 27,54). Nếu con không được có tâm tình của Maria, của Gioan, của các phụ nữ thánh thiện khi đứng trước thánh giá, ít ra xin cho cho con có tâm sự xúc động của viên sĩ quan từ đồi Calvê đi xuống, ông đấm ngực và nói lên bản tính cao cả của người Nadarét bị đóng đinh. Con không đáng được ơn khóc Chúa. Nhưng con có quyền được thanh tẩy bằng máu Chúa đã đổ ra vì sự khốn cùng của con.

SAU BA NGÀY TĨNH TÂM

Hoan hô Thánh Tâm Giêsu

Tĩnh tâm đã xong. Giong buồm ra khơi. Lần này, ơn Chúa thật dồi dào. Chưa bao giờ bằng hôm nay, tôi hoàn toàn xác tín về sự hiến toàn thân trọn đời cho Chúa, vì Chúa muốn dùng con người yếu hèn của tôi mà giúp ích cho Giáo hội và đưa các linh hồn về với Thánh Tâm đầy tình thương.

Thiết tưởng việc quan trọng và tốt đẹp nhất để soi trí dẫn đường cho tôi, là Chúa đã gửi cho cha linh hướng mới Pitocchi. Tôi thấy rất cần ngài, tôi đã thật thà và chân thành giao phó cho ngài tất cả những gì liên quan đến tâm hồn tôi, nhờ vậy hôm nay tôi thấy tâm hồn mình vững hơn, mạnh mẽ hơn, và hy vọng sẽ tiến bộ thật sự về đường nhân đức.

Kết quả của ơn Chúa làm việc trong tôi qua các ngày tĩnh tâm, những ý kiến của cha linh hướng đã chỉ dạy tôi, tôi viết ra đây những điều suy luận và dốc lòng này, tôi sẽ nhớ luôn, nhờ ơn Thánh Tâm, tôi hứa sẽ thực hành cách hẳn hoi, vì lợi ích thiết thực cho tâm hồn tôi.

1. Nơi tôi, Chúa là tất cả còn tôi là không. Tôi tội lỗi và rất khốn cùng, ngoài sự tưởng tượng. Nếu trong đời tôi có làm được gì tốt, đó là hoàn toàn do Chúa, và nếu tôi đã không cản trở và đặt chướng ngại, kết quả đã tốt hơn nhiều.

2. Những dấu chỉ và các ơn lạ lùng Chúa đã ban cho tôi từ thuở bé đến giờ, đủ nói rõ ý định của Chúa là muốn tôi nên thánh với tất cả ý nghĩa của chữ thánh. Luôn luôn tôi phải xác tín điều đó. Và tôi phải nên thánh với bất cứ giá nào. Những gì tôi làm từ trước đến giờ, mới là trò chơi của con nít thôi. Thời gian trôi qua. Giờ đây đã hai mươi mốt tuổi, tôi trở lại thành con số không “và bây giờ tôi bắt đầu” (x. Tv 76,11).

3. Đường tôi phải theo và rất hợp với tôi là sự khiêm nhường. Phải cứ đường này mà thẳng tiến, không nên ngó lại. Trận chiến của tôi hôm nay là chống lại tự ái, dưới mọi hình thức. Vì luôn mang tên nội công này theo mình nên không giờ nào ngơi nghỉ được. Được vậy tôi cần đến sự xét mình riêng mà tôi sẽ trung thành giữ mọi ngày.

4. Tuổi trẻ hăng say, nhiệt thành, bất khuất, tranh đấu vì Chúa, để Chúa vinh quang và toàn thắng, đồng thời làm cho xã hội ngày nay được hưởng một lối sống đạo mới mẻ hợp thời, những việc này có vẻ thật hay, nhưng mênh mông và phần nào nguy hiểm. Có thể làm tôi mất nhiều thời giờ mà kết quả rất ít.

Hôm nay Chúa muốn tôi vẫn giữ một lý tưởng đó, với lòng nhiệt thành, hăng say bùng cháy trong tôi, được quy về một hình thức chính xác hơn, tức là tất cả những điều kể trên phải giúp tôi trước nhất sống đời giáo sĩ chân chính và là một chủng sinh rất tốt. Đó là điều phải làm, không nên làm khác.

Tôi phải giữ kỷ luật chủng viện, không phải cách tổng quát, nhưng giữ kỹ từng điều, không bỏ một điều nào. “Không biết điều gì đi ngược với lề luật tức là biết tất cả”. Đây là kết quả rất quan trọng và rất đặc biệt của kỳ tĩnh tâm này.

Đừng ao ước được hơn cái mình chưa tới, nhưng hãy sống hẳn hoi cái hiện tại của mình “còn là chủng sinh hãy sống như một chủng sinh thật tốt, đừng ham sống như một linh mục” (Thánh Phanxicô Salêsiô).

5. Chúa đã dùng sự tôn kính Thánh Thể và Thánh Tâm để giữ tôi khỏi phạm tội và chạy quá xa cách Chúa. Lòng tôn sùng này phải là yếu tố kiến hiệu nhất cho sự tiến đức của tôi. Tình yêu Thánh Tâm ngự trong Thánh Thể làm cho đời sống, tư tưởng, lời nói, việc làm của tôi được sống động, và tình thương này thể hiện cách cụ thể qua hành động. Vậy, sẽ chặt chẽ kết hợp với Giêsu, như tôi hằng ở trước nhà tạm vậy; rất nhiều lần nguyện tắt kinh Thánh Thể; viếng Thánh Thể và hiệp lễ thật sốt sắng và mến Chúa … Tự xem mình chỉ sống cho Thánh Tâm Giêsu mà thôi.

6. Cha linh hướng mà Chúa gửi đến đã tận tình với tôi. Tôi sẽ không làm việc gì dù nhỏ mà không được ngài chấp nhận trước. Những rắc rối nhỏ của tôi, xem như chuyện con nít, cũng phải cho ngài biết như tôi biết; tôi phải thành thật với ngài như thành thật với chính tôi. Dù là việc không hoàn toàn tâm linh, tôi vẫn xin ngài chỉ dẫn khuyến dụ. Lời của ngài được xem là tiếng của lương tâm tôi.

7. Cần hãm mình nhiều, đặc biệt trong lời nói. Khiêm nhường luôn, đặc biệt khi gặp việc không may. Tuy không hãm mình nhiều, nhưng vẫn phải có luôn. Tôi sẽ không bao giờ dùng muối, không ăn tráng miệng sau bữa cơm chiều, không uống rượu. Tuy nhiên trước mặt tôi vẫn phải để đủ mọi thứ: rượu, đồ ăn, đồ tráng miệng, bánh ngọt, v.v.. Không xin thêm bánh mì, để sẵn trong đĩa bao nhiêu chỉ ăn bấy nhiêu thôi. Không kêu món gì dù mình thiếu. Thật ra, không nên chú trọng đến việc bên ngoài cho bằng tinh thần hãm mình bên trong, và phải tùy trường hợp mà thực hành.

8. Không nhiều lối tôn sùng, nhưng vẫn có. Sẽ giữ kinh nhật tụng kính Đức Mẹ hằng ngày, đọc khi rảnh việc khi lên xuống thang, trên đường đi đến nhà cơm, nhà nguyện hoặc khi đi dạo. Đặc biệt là việc viếng Thánh Thể hằng ngày.

9. Luôn vui tính, bình tĩnh ôn hòa, dễ tính trong mọi sự. Khi thấy trung thành giữ lời hứa, sẽ cám ơn Chúa, nếu thấy mình sơ suất, đừng nản lòng. Chúa để vậy để tôi khiêm nhường hơn và mến Chúa hơn. Rủi lỗi, lập tức hạ mình; rồi tiếp tục vui vẻ, nụ cười như vừa được Chúa Giêsu âu yếm, vừa dựng tôi đứng dậy. Tôi đứng dậy, tôi tiếp tục đi cách an tĩnh, tin tưởng và vui vẻ (nhân danh Chúa). Ôi Giêsu, Chúa biết rõ con muốn mến Chúa.

VINH DANH CHỈ MỘT CHÚA THÔI

NHẬT KÝ TÂM HỒN

16/12/1902

“Ôi Thánh Tâm Chúa Giêsu đang cháy bừng lửa yêu mến chúng con. Nhân danh Chúa, xin hãy đốt lòng chúng con bừng cháy lửa yêu mến Chúa”.

[13]

THỨ BA 16/12

Chúa là tất cả, tôi là không. Tạm đủ cho ngày hôm nay.

THỨ TƯ 17/12

Người ta còn nghe mùi thuốc súng quanh tôi. Tuổi trẻ hăng hái, tương lai rực rỡ, lạc quan: những tư tưởng hay làm tôi vui tạm thời, nhưng mất giờ dù nó rất tốt và lành thánh. Phải rất dè dặt canh chừng chính mình.

Khiêm nhường là lối vững chắc phải theo để hoàn thành công việc Chúa, là phương tiện rất chắc chắn để chuẩn bị một tương lai lớn lao với việc làm lành thánh và kiến hiệu trong Nước Chúa. Mọi việc sau đó tự nó sẽ đến, và khiêm nhường là căn bản cho tất cả. Đó là lời khuyên của cha linh hướng. Thánh Linh dùng miệng ngài mà nói với tôi.

THỨ NĂM 18/12

Người ta thường nói Chúa ban ơn kèm theo việc lành nhỏ hay việc hãm mình nhỏ mà ta đã làm. Nhưng lạ thay, lắm khi ta cầu nguyện, suy gẫm, chống tự ái, mà không nghe có sức mạnh Chúa giúp, trí lòng không thỏa mãn như ta mong chờ, tại sao? Phải chăng vì thiếu chuẩn bị trước, vì đã bỏ qua một việc hãm mình mà trong đó có ơn Chúa?

Kèm theo, kết luận: phải để ý trong mọi việc, dù việc nhỏ cũng phải làm cách hết sức trọn lành.

THỨ SÁU 19/12

Lạy Chúa, ở đời con cần chỉ một việc: là biết và mến Chúa. “Xin cho con đức mến và ơn Chúa và con sẽ giàu có; con không xin gì nữa cả”.

THỨ BẢY 20/12

Lúc nào cũng có dịp để hạ mình. Sáng nay, sau giờ đạo đức, tôi đã dốc lòng làm mọi việc hẳn hoi, đặc biệt là giữ luật, sau giờ tràn đầy ơn Chúa, dốc lòng có khó chi. Nhưng, khi xét mình trưa, và xét mình tổng quát tối nay, tôi thấy chưa bao giờ làm việc cách thiếu sót như hôm nay. Đấy là sản phẩm của tôi. Thế mà vẫn có dịp tự cao, cho mình là gương mẫu cho mọi người.

Khi đọc chung kinh nhật tụng với anh em vừa được thụ phong, tôi đã chia trí quá nhiều, kinh nhật tụng kính Đức Mẹ cũng không khá hơn.

Còn nói chuyện với một người bạn ngoài giờ giải trí, nói chuyện với người khác trong giờ thinh lặng, nghĩ dong dài về những việc không quan trọng. Như thế là nhân đức sao? Tôi bắt đầu giữ lời hứa như thế sao?

Cách chung, các việc tôi làm đều thiếu sức sống siêu nhiên để chúng nên can đảm và thú vị. Tập trung rất cần cho việc đạo đức, bằng không, mình dâng cho Chúa những tâm tình và lời kinh nguyện trong tình trạng mơ ngủ, làm sao Chúa chấp nhận?

Can đảm lên và khiêm nhường. Càng lỗi, càng phải khắng khít với Chúa, vì chỉ có Chúa mới chữa đượcsự bất xưng của con, xin đến cứu con, vì con trông cậy nơi Chúa.

THỨ HAI 22/2

Ôi Chúa Giêsu, con phải hạ mình sát đất, vì con khốn cùng, mỗi ngày con càng thấy rõ mình như thế. Đã hối hận, rồi lại chia trí, thiếu quyết định, ơ hờ trong mọi việc, và bao khuyết điểm khác, đặc biệt trong lời nói. Không phải con thiếu ý chí cương quyết. Mà con sợ là tại TĨNH TÂM KHÔNG NÊN.

Xin Chúa đừng để ơn Chúa rơi xuống vô ích. Con không dám ra mắt với Chúa, vì chỉ còn hai hôm là đến sinh nhật của Chúa, Chúa chờ con mang quà đến. Con chỉ có lòng ăn năn hối hận vì không làm hài lòng Chúa được, với lòng con yêu Chúa rất nhiều, và muốn minh chứng tình yêu này bằng hành động. Xin giúp con trong hai hôm sửa chữa việc cũ và chuẩn bị tâm hồn tiếp đón Chúa, để đến lễ Giáng Sinh con vui hơn vì biết Chúa hài lòng về con, Chúa âu yếm con và đốt lòng con mến Chúa.

Maria, Giuse, xin đoái xem cầu giúp con. “Giêsu Maria con sẽ sống chịu đau khổ, chết vì Chúa” dịu dàng thay khi lặp lại lời này.

THỨ BA 23/2

Hôm nay khá hơn hôm qua, ngày mai tốt hơn hôm nay, nhờ ơn Chúa, cứ thế mà tiến, hay biết mấy. Tôi đặc biệt nhấn mạnh và theo nguyên tắc này: là làm rất kỹ mỗi việc, mỗi kinh, giữ mỗi luật, như thể chỉ có bấy nhiêu đó thôi. Chúa sinh ra tôi chỉ vì một việc tôi đang làm thôi, việc đó làm xong hẳn hoi là đủ nên thánh, không cần nghĩ đến việc trước, hay việc sẽ đến sau đó.

Nguyên tắc này rất tốt, áp dụng đúng sẽ không thể chia trí, như nước thánh đuổi được quỉ vậy. Nguyên tắc này đòi người thực hiện nó, phải tập trung, phải về với chính mình, và “làm cái đang làm”, luôn sống dưới mắt Chúa. Muốn có kết quả, phải thực hiện cách này ngay từ những công việc đầu ngày.

Mai, áp lễ Giáng Sinh, ngày phải tập trung và sốt sắng hơn nhiều; từ dạ Mẹ, Chúa đã nói: “này con đến” (Hr 10,9). Tôi phải chuẩn bị kỹ để đón Chúa, vì sẽ có nhiều ơn ích vô kể. Tôi có nhiều điều cần trình bày với Chúa và Ngài sẽ ban vô vàn ơn cao cả để giúp tôi. Mai, tôi sẽ tĩnh tâm nhiều giờ trước nhà tạm, đã được trở thành hang Bêlem cho mấy ngày nay. “Giêsu nhân ái, hãy đến, hãy đến, đừng trì hoãn; hồn con sẽ được an nghỉ trong niềm tin tưởng.”

THỨ TƯ 24/12

Đêm đã về khuya. Sao sáng chói đang lấp lánh trên nền trời lạnh. Từ thủ đô Rôma vọng vào tai tôi những tiếng reo hò: tiếng của bọn sa đọa đang mừng sự nghèo nàn của Chúa trong phung phí. Quanh tôi, các thầy đồng bạn đang ngủ trong phòng, chỉ còn tôi thao thức, suy nghĩ về mầu nhiệm Bêlem.

Hoan hô Giêsu, Chúa hãy đến, con chờ đây.

Maria và Giuse bị người thủ đô xua đuổi, biết gần đến giờ, hai đấng đã vội vã ra đồng vắng, tìm hang trú qua đêm. Là chú chăn chiên nghèo, con chỉ có cái hang nghèo, một chiếc máng với bó rơm khô; con xin dâng tất cả, xin Chúa đoái nhận mái nhà nghèo này. Mau đi, ôi Giêsu, hồn con đang mong Chúa; một tâm hồn trống trải chẳng có nhân đức nào chỉ có rơm là nhiều khuyết điểm đâm Chúa xót xáy đến phát khóc; nhưng con chỉ có thế, Chúa muốn gì nữa đây? Chúa nghèo, con cảm động, buồn rơi nước mắt, nhưng chẳng có gì cho Chúa cả! Xin Chúa trao dồi tâm hồn con hằng sự hiện diện của Chúa, bằng ơn thánh, xin đốt rơm đổi nó thành một lớp tro êm cho Chúa nằm.

Giêsu, con chờ đợi Chúa, kẻ hung ác xua đuổi Chúa; ngoài trời gió lạnh thổi; họ để Chúa rét run. Chúa hãy vào trong tâm hồn con. Con nghèo, nhưng sẽ liệu sưởi ấm Chúa; ít ra Chúa vui vì con muốn tiếp Chúa tử tế, thương Chúa nhiều và hy sinh cho Chúa. Chúa giàu sang, Chúa thấy con nghèo nàn. Chúa là lửa mến, hãy thiêu hủy những gì không hợp Thánh Tâm Chúa. Chúa tự bản thân là lành thánh, hãy ban nhiều ơn để con tiến trên đường thiêng liêng thật tình. Xin Chúa đến, con có lắm chuyện để thưa với Chúa! Con muốn dâng Chúa nhiều buồn phiền, nhiều ao ước, nhiều lời hứa và tin tưởng.

Con muốn thờ lạy, hôn Chúa, hiến thân cho Chúa. Xin hãy đến, đừng trì hoãn.

Trời đã khuya, buồn ngủ quá, bút rơi xuống đất. Cho phép cho đi nghỉ chút. Đức Maria và Thánh Giuse dọn chỗ cho Chúa sinh ra. Con nghỉ ngay tại đây, không cần giường, nệm chăn, giữa trời lạnh, chờ khi thiên thần lên tiếng chúc tụng Chúa trên các tầng trời, các vị sẽ đánh thức con như đánh thức mục đồng; con sẽ mau chóng tìm gặp Chúa, dâng mọi sự con có, mọi việc con làm, chứng minh lòng yêu Chúa như mục đồng, và hơp với các thiên thần con sẽ hát lên lời ca tụng vinh danh Chúa tự đáy lòng con. Xin Chúa hãy đến.

THỨ SÁU 26/12

Chúa đã đến, đã an ủi con. Con đã hầu chuyện nhiều giờ, đã trình bày nhiều thứ. Nhưng quên điều cha linh hướng dặn, là cảm ơn Chúa cho thật nhiều.

Cám ơn có nghĩa mình sắp được thêm ơn. Nghĩ về mình nhiều, cách vị lợi, tức kém tế nhị. Tôi sẽ cố tỏ lòng tri ân bằng cách sống đời đẹp ý Chúa, noi gương nhân đức này trong sự Giáng sinh. Cần Chúa giúp để cám ơn Chúa. Nếu xét khía cạnh ý muốn và sẵn lòng, thì thấy mình thánh, nhưng xem lại việc làm lại thấy mình xấu xa quái dị! Chưa có sức liên tục tập trung suy nghĩ những nguyện vọng lành thánh với Giêsu như cá bơi trong nước.

Ôi, Thánh Luy, Gioan Berchmans, hai vị vượt xa tôi về sự kết hợp với Chúa! Nhưng nên cố gắng, đừng lo ngại như mình chưa được gì, vì đó cũng là hình thức kiêu ngạo. Điều chú ý khác là, sau khi dài chuyện với người khác, dù không khoe mình, tôi vẫn cay đắng chán nản. Đấy là tự ái khóc cho tự ái: nước mắt cá sấu đấy!

Càng nói về mình, là càng kém đức, đó là sự thục: mỗi lời, dù vô tội nhất vẫn biểu lộ sự khoe mình. Trong đầu, tôi sẽ chết giữa khi ở giữa anh em, đồng bạn, hay bề trên, để tôi vui vẻ thinh lặng, chỉ nói khi bị bắt buộc phải nói, hoặc vì lễ phép đòi buộc; chỉ trả lời khi có người hỏi, khi đó vẫn phải nói ít, đừng làm cho thiên hạ chú ý đến mình. Phải xem mình bất xứng để ở giữa anh em, vì mình lắm sơ suất; còn đâu can đảm để tự đề cao?

THỨ BẢY 27/12

Hôm qua Giáo hội mừng lễ Thánh Stêphanô, tôi đã sung sướng mừng vị tử đạo tiên khởi này. Trước đây tôi không để ý nên chưa được biết, cho đến ngày tôi hiểu phần nào về sứ mạng và sự nghiệp của vị anh hùng cao cả này, thì từ lúc đó tôi đã để ý quí mến, yêu ngài cách tha thiết sâu xa và xin ngài bảo trợ. Vì Thánh Stêphanô là người đầu tiên hiểu rõ cái tính cách Công giáo (phổ quát) của đạo mới. Từ cái bản tính hẹp hòi của óc Do thái, người đã hướng về dân tộc mới trên hoàn cầu do Chúa Kitô mang về, mà lúc đó người ta tưởng Kitô giáo chỉ dành cho người Do Thái mà thôi, nên ngài đã mạnh dạn trên đường hướng mới là đưa Chúa Giêsu đến khắp chân trời cho đến ngày Chúa toàn thắng.

Phaolô đã được vinh dự đích thân mang Chúa đến cho dân tộc Hy Lạp và Rôma, nhưng chính Stêphanô đã phất cờ đi trước, đã lấy máu mình, dòng máu thứ nhất sau Chúa Kitô, để bảo đảm cho sáng kiến mới này. Đây là chỗ nhất danh dự, vị tử đạo trai trẻ được đặt cạnh vị đã đổ máu mình trên đồi Calvê, làm cho mão triều thiên thắng trận của Ngài càng cao quí và đáng tôn trọng.

Hỡi Thánh Stêphanô, từ căn phòng cô đơn này, với tình anh em quí mến nhau, vì ngài đã sống và chết lúc còn trẻ như tôi, đó cũng là lẽ sống và tin tưởng của tôi, tôi gửi lời chào nồng hậu đến di hài của anh đang nằm ở đồng Erano, cạnh đền thờ Thánh Lôrensô, vị phó tế trẻ trung đã có phúc thi đua với anh để tử đạo. Tôi đang cần đức tin, lòng can đảm, sự hăng say và nhất là sức mạnh bất khuất, chí anh dũng của anh.

THỨ HAI 29/12

Ba điểm chính cha linh hướng chỉ dẫn cho tôi để thật sự tiến đức là: khiêm nhường, kết hợp với Chúa, tìm sự đẹp lòng Chúa vừa ý tôi. Tôi hằng đặt nó trước mắt để thi hành, đây là việc hiện tại phải làm không có việc nào khác “đây là công việc và là công lao của tôi” (Virgile).

Về khiêm nhường, triệt để tránh tiếng: TÔI, tránh tiếng này như tránh rắn độc; tránh nói dài dòng trong vài trường hợp, về đôi đề tài. Bề trên đặt tôi làm y tá phụ thật đúng chỗ, để có dịp hạ mình, thi hành bác ái, đức dịu dàng trong việc hy sinh nhỏ mọn.

Đêm nay, không biết tôi sẽ được ngủ yên không, tôi mong vậy không phải vì tôi, mà là thầy bạn ở cạnh phòng tôi đang đau nặng và đáng ngại, Giêsu Maria Mẹ khả ái, nếu sự hãm mình của con có giúp được phần nào để giảm cơn đau và cho anh bạn con qua cơn nguy hiểm, xin Chúa cứ gửi sự đau khổ cho con chịu như Chúa muốn; con rất vui, nếu được minh chứng, bằng hành động lòng con mến Chúa, mến Chúa qua anh em của con.

THỨ TƯ 31/12

Còn vài giờ nữa là năm cũ sẽ qua; qua theo dòng thời gian và trong lịch sử. Cùng năm đang qua, con cũng qua, và chờ ánh bình mình mới. Không biết con sẽ qua được mấy năm nữa để vào cõi đời đời? có thể nhiều năm, có thể vài năm, có thể không hết năm sau.

Chúa ơi, “năm của Chúa là đời đời, Chúa đếm các năm con qua” (x. Tv 101/102,28 và Hr 1,12). Năm mà Chúa gọi con, xin cho chiếc đèn của con vẫn đầy dầu, để con khỏi bị bỏ rơi trong bóng tối sự chết.

Trong khi chờ đợi, con xin cúi mình sát đất, nhớ lại muôn vàn ơn Chúa ban trong năm qua và hết lòng tạ ơn Chúa.

Năm 1902 con sẽ nhớ mãi, năm nghĩa vụ quân sự, năm chiến đấu. Con có thể mất ơn kêu gọi như lắm người bạn vô phúc đã mất, mà con đã không làm mất: đức khanh khiết, ơn Chúa và đích thân Chúa đã giúp con. Con ở giữa bùn mà Chúa giữ con không tanh mùi bùn. Con còn sống, khỏe mạnh, lực lưỡng như trước và hơn trước… Giêsu con cám ơn và yêu mến Chúa.

1903
GHI CHÚ TÂM LINH

[14]

THỨ NĂM 1/1/1903

Tôi đã được thấy ánh bình minh năm mới xuất hiện. Nhân danh Chúa, chào mi. Xin dâng Chúa năm mới này để nó là năm hữu ích, năm cứu rỗi, năm nên thánh. Con dâng mình lại và sẽ ở cùng Chúa mãi mãi.

Mai, thứ sáu đầu tháng và đầu năm đặc biệt dâng kính Thánh Tâm; ngày đầy lửa sốt mến. ít lâu nay, từ khi tĩnh tâm tôi tự cảm thấy cần quyết liệt giữ lời dốc lòng hơn, theo những gương quảng đại để đánh thức tinh thần tôi đã bắt đầu xuống, nói tóm là bắt đầu từ con số không. Tôi bị bắt buộc phải nhận sự yếu hèn của mình. Là đầy tớ bất trung, vô dụng, mà rất tội lỗi, nhưng lại kiêu căng ra tận đầu móng tay. Chia trí, dối nát chẳng dùng vào được việc chi. Ôi Giêsu, xin thương xót.

Năm mới, đời sống phải mới. Rước lễ sáng mai, tôi sẽ xem như là biến cố đặc biệt quan trọng; ngày mai là ngày chót của cuộc tĩnh tâm. Tôi, sẽ duyệt lại mọi tư tưởng, lời hứa, và đặc biệt về ý hướng của tôi, vì xem chừng tôi yếu về điểm này, mấy ngày qua đã xét thấy như thế.

Nguyên tắc căn bản vẫn không đổi: là phải khiêm nhường trong hết mọi sự, đặc biệt trong lời nói; kết hợp với Chúa là yếu tố chính mà hôm nay tôi thấy rất cần; trong mọi việc luôn tìm đẹp lòng Chúa, không tìm vừa ý mình; cẩn thận trong việc làm, đối với bản thân, cố gắng sống đời đạo đức thật không phải sốt sắng bồng bột vô lối; hiện sẽ cố gắng học, tập trung, bình tĩnh; trong mọi việc luôn luôn rất bình tĩnh và rất dịu dàng.

Mai, bắt đầu học lại, con thấy cần học và thích học. Con đặt học kỳ này dưới sự bảo trợ của Thánh Tâm, mai thứ sáu đầu tháng và đầu năm, thật rất thích hợp.

Hiện con đang mong chờ Chúa: con chán chuyến bay đã xa khiến con mỗi ngày càng cách xa Chúa, con muốn ngã hẳn vào Chúa để nghỉ và lấy sức lại cho đường dài. Giêsu xin nhận con chiên lạc đang trở về, xin Chúa dọn cho con của ăn, con đói lắm.

CHÚA NHẬT 4/1

Không nên để sự học gây chia trí. Nó phải nâng đỡ ta đến với Chúa, ở trong Chúa, hưởng trước phúc thiên đàng. Lắm lúc sự học làm cho tôi quên lời dốc lòng, sống thiếu ý thức, bớt lòng mến chuộng sự đạo đức; tôi cảm thấy thiếu bầu không khí có nhiều chất dưỡng khí là lòng đạo đức, liệu sao cho sự học là cầu nguyện liên lỉ, và cầu nguyện là sự học liên tục.

Trước nhất, khi học, cần tránh những vấn đề tầm phào nhẹ dạ, học cách cuồng nhiệt, chạy theo cái mới, sách mới, người mới. Dĩ nhiên phải chú ý đến tất cả, hăng hái theo phong trào tiến bộ văn hóa Công giáo, trong mực độ vừa phải “Đừng có gì quá” (Térence).

Tôi sẽ luôn nhớ lấy đôi lời khuyên của tác giả tốt lành và rất khôn ngoan đã viết sách gương Chúa Giêsu:

“Khiêm nhường biết mình là con đường đến với Chúa chắc chắn hơn mọi nghiên cứu khoa học sâu xa. Không nên đổ lỗi cho khoa học hay một tri thức nào: vì chính nó vốn tốt lành và Chúa muốn như thế; tuy nhiên cần coi trọng lương tâm ngay lành và đời sống đạo đức hơn”.

“Ngày phán xét, Chúa không hỏi ta đã đọc gì, nhưng hỏi ta đã làm gì; không xét tài ăn nói hùng biện, nhưng hỏi ta về đời sống đạo đức”.

“Ai nghĩ mình nhỏ, mới thật là lớn; ai coi mình là không sẽ đáng được vinh dự. Khôn ngoan thật là những ai xem của cải trần gian như rơm rác để chọn Chúa Kitô. Tuân theo ý Chúa, từ bỏ ý riêng mới thật là thông minh” (Gp I, 3,4).

THỨ TƯ 7/1

Sống là tế lễ mình liên lỉ; “không phải tôi sống mà Chúa Giêsu sống trong tôi” (Gl 2,19-20). Phaolô nói được vậy, vì tâm hồn bao la và tấm lòng quảng đại của ngài hằng bốc lửa mến Chúa yêu người liên lỉ. Tôi chỉ có ý định, nhưng việc làm không cân đối tí nào.

Xin cho con minh chứng bằng hành động tấm lòng con tha thiết mến Chúa. Không cần nói nhiều, con chính là tên ăn mày, như cha linh hướng thường gọi con như thế, do đó con ngửa tay cầu khẩn rằng: Ôi Giêsu Chúa con, Chúa giàu có và quảng đại, xin bố thí cho con.

THỨ NĂM 8/1

Hôm qua cha giáo sư về lịch sử Giáo hội có khuyên một câu rất hay đặc biệt hợp cho tôi: đọc ít, ít thôi, nhưng đọc hẳn hoi. Đúng lắm, đọc ít mà kỹ. Kỳ học, tháng nghỉ, lúc nghĩa vụ quân sự, tôi đọc biết bao nhiêu sách báo sách thiêng liêng, hạnh các thánh, mà nhớ không bao nhiêu, hay chẳng nhớ gì cả.

Tôi ham hiểu, ham biết các tác giả danh tiếng, các tiến bộ khoa học về mọi mặt, đọc bên này, coi lẹ bên kia, cũng chẳng nhớ gì. Bình tĩnh! Đọc ít mà kỹ. “Cần tự chế tính ham biết quá độ, vì đó là lý do chia trí và thất vọng” (Gp I, 2,2).

THỨ SÁU 9/1

Những ngày này phải sống thật sốt sắng, đầy lửa, giống như những ngày của ba tháng mùa hè, mà lúc học quân sự, tân binh phải có những cuộc đi đường dài, nóng quá sức, mồ hôi ra như tắm. Hiện tôi là lính phục vụ Vua Giêsu, tôi phục vụ Giêsu trong những đồng bạn đang nằm bệnh xá. Mặt trời chói sáng là Chúa Giêsu tôi đã đón nhận khi rước lễ, tôi mang trong mình. Tôi sống nhưng không là tôi, nhưng chính Giêsu sống trong tôi. Giêsu là đại úy chỉ huy tôi, ước gì tôi cũng phục vụ Chúa quyết liệt đến thở hào hển và toát mồ hôi của tình yêu.

CHÚA NHẬT 11/1

Hôm nay tác giả sách Gương phúc cho tôi lời chỉ dẫn rất thích hợp với tình trạng của tôi: phải tỉnh thức cầu nguyện, đừng để thời giờ qua mà không làm việc chi. Nếu nên nói và cần nói, hãy nói những điều rất xây dựng, (Gp I, 10,2). Tôi phải rất chú ý, đừng để mất một giây để nói chuyện vô ích. Khi đã làm xong việc, sẽ bắt đầu làm việc khác ngay, không để khoảng trống nào. Khi cần phải nói, tôi tự ra một lề luật là không bao giờ nói tốt hay nói không tốt về mình, không đề cập đến hành vi cử chỉ của mình, ngoại trừ khi bị bắt buộc phải đáp lại câu hỏi của kẻ đối thoại.

Vả lại chỉ nên nói những chuyện tốt, với tinh thần đạo đức sâu xa, xứng hàng giáo sĩ.

THỨ BA 13/1

Chiều nay, giáp tám ngày sau lễ Hiển Linh, cả đại chủng viện đến đền thờ Thánh Sylvestre[3] để dự nghi lễ bế mạc tuần Chín ngày kính Chúa Giêsu thơ nhi do đấng đáng kính Pallotti đề xướng. Hôm nay, tôi thấy đủ sắc áo của các vị giám mục thuộc các nghi lễ Công giáo; thấy ảnh Chúa Giêsu sáng ngời giữa bánh thánh đặt trong máng cỏ. Bao nhiêu tư tưởng đã xâm nhập trí tôi, tâm hồn xúc động trước cảnh mục đồng và ba vua đến thờ lạy Chúa. Tôi đã nghĩ đến tiếng kêu của các Dân ngoại, của các xứ truyền giáo bao la, đến Hội thánh Công giáo trên khắp hoàn cầu. Ôi Giêsu, ngôi sao của Chúa đã mọc lên khắp nơi, nhưng người nhận ra Chúa vẫn còn rất ít. Tiếng các Tông đồ đã vang dội khắp nơi nhưng nhiều kẻ bịt tai hoặc cố đánh át đi. Xưa các Vua vùng Tarsis và hải đảo mang của lễ về dâng, nay các vua hoàn cầu thờ ơ với Chúa; họ không nhận quyền của Chúa, và trắng trợn từ chối như Pharaô ngày xưa: “Tôi không biết Chúa nào cả, tôi không phục vụ ai cả” (Xh 4,2). Khiếp thật! Nhưng xin Chúa hãy giữ lời Chúa đã phán; “Vì Chúa đã chịu treo lên khỏi đất rồi, xin Chúa kéo mọi người về với Chúa. Xin ánh sáng Chúa đánh tan cảnh mờ mịt của ngoại giáo, xin sáng soi và tinh luyện ánh sáng giả dối của các lạc giáo. Ước gì muôn dân phục vụ, yêu mến và tuyên xưng Chúa là Chúa của họ. “Vì Chúa là vua uy quyền và vinh hiển muôn đời”.

THỨ SÁU 16/1

Càng đi sâu vào đường thánh thiện, tôi càng nhận thấy mình nghĩ sai và cách nên thánh không đúng với tôi. Khi làm việc chi, tôi cũng tự đem so với việc làm của một vị thánh mà tôi muốn bắt chước, như người muốn bắt chước ghi lại đủ các nét của một bức họa của Raphael chẳng hạn. Tôi cứ tự nhủ, trong việc này Thánh Luy đã làm sao, cho đến từng chi tiết nhỏ. Bởi tôi lầm tưởng mình có thể làm y như vậy nên khi thấy khuyết điểm là tôi mất bình tĩnh. Không phải vậy. Noi gương các thánh là ở nét đại cương thôi. Vì tôi không phải là Thánh Luy, vả lại đời sống, tính tình, điều kiện sống của tôi khác. Không thể gò bó mình trong một khuôn mẫu nhất định dù trọn lành đến đâu. Nhưng Chúa muốn tôi phải dùng chất bổ nơi nhân đức các thánh, tiêu hóa và biến đổi qua dòng máu mình, cho hợp với khả năng và điều kiện sinh sống của mình. Nếu Thánh Luy ở vào địa vị của tôi, dĩ nhiên ngài đã nên thánh theo lối khác với lối ngài đã đi.

CHÚA NHẬT 18/1

Hôm qua tại đền thờ Thánh Lôrensô tôi đã dự lễ an táng Đức Hồng y Parocchi (1835 – 1903)[4]. Biến cố ấy ghi sâu vào tâm trí tôi suốt ngày không sao quên được. Tâm hồn tôi đang có nhiều ý tưởng, đặc biệt tâm tình tôn trọng quí mến vị Hồng y cao cả suốt một phần tư thế kỷ đã làm rạng danh Hồng y đoàn, cả thế giới đều nhắc đến tên ngài. Trong lịch sử Giáo hội ít gặp được vị hồng y như ngài. Nhắc đến tên Parocchi là những người tố cáo Giáo hội là dốt nát, phải im hơi ngay; người vô đạo cũng phải cúi đầu nể phục ngài, người thông minh bác học cũng phải ngại ngùng dè dặt khi nói chuyện với ngài. Trí sắc sảo của ngài đi sâu vào các thứ khoa học: không nhà bác học nào đã không đến gặp ngài. Bởi tâm hồn ngài hết sức yêu CHÂN, THIỆN, MỸ, nên ngài là con người hăng say và bất khuất trong việc phục vụ Giáo hội và Đức Thánh Cha. Thật ra, tôi cũng biết có dư luận phân vân đối với đường lối chính trị của ngài, nhưng tất cả đều phải công nhận là ngài tuyệt đối hy sinh, hăng say phục vụ Hội thánh và Đức Thánh Cha, dù rằng sự quảng đại của ngài bị thử thách nặng, mà bất cứ tâm hồn quảng đại nào cũng hay gặp phải. Có được sự thông minh và đức tính của ngài, thật thỏa mãn. Ngài chết khiến cho thế giới phải khóc, và kể như Hội thánh bị thua thiệt. Hôm qua, tôi thấy các nước trên thế giới đều có đại diện quanh quan tài, để tỏ lòng tri ân lần cuối cùng đối với vị đã chiếu tỏa ánh sáng quanh mình. Hồng y, giám mục, bề trên các dòng, các nhà bác học danh tiếng, trong cũng như ngoài nước, linh mục, nam nữ tu sĩ, tín hữu, ngoại giao đoàn đều đưa ngài đến mộ, chưa bao giờ thấy một đám táng đông đến thế, và dân chúng vây quanh cầu nguyện đông vô kể.

Lời nguyện long trọng của Giáo hội cầu cho người con quá cố được sớm về chốn vinh quang, và báo trước ngày sống lại khải hoàn, chưa bao giờ làm tôi xúc động mạnh như hôm ấy. Phải, ánh sáng hoàn toàn và vĩnh cửu phải đến với ngài, vì ngài đã là phản ảnh của Ánh sáng trường cửu đó; ngài đã tin, đã yêu, đã trông cậy, thì hẳn Chúa Kitô, Đấng phán xét công minh mọi hành vi của tín hữu sẽ phải ban cho ngài sự sống lại và sự sống vĩnh cửu trong Chúa.

Đám tang của Đức Hồng y đã bất ngờ xen vào ngày tĩnh tâm thánh của tôi hôm qua, và đã giúp cho tôi lắm chất liệu để suy gẫm. Đối với tính tự ái và khoe khoang của tôi, thì dễ rút kết luận cụ thể. Dù sao, việc tĩnh tâm hôm qua được kể là thành công nhờ ơn Chúa. Tháng Giêng, tháng đầu tiên kể từ tĩnh tâm năm, nhờ ơn Chúa, đã sinh nhiều lợi ích cho tôi, dĩ nhiên còn lắm việc phải làm hay đúng hơn sẽ phải làm lại tất cả. Vì cho tới giờ này, tôi mới nhận định được trận địa và đường hướng để tiến. Đêm đã khuya tôi không còn giờ để giải thích rộng rãi hơn về chương trình hoạt động sắp tới. Tôi chỉ xin tóm lại trong hai câu.

Là, tôi bắt đầu lại bằng con số không, tất cả như chưa có gì. Tôi sẽ thực hành các nhân đức chính và các đức khác một cách hoàn bảo. Cẩn thận trong lời nói, không nói nhiều, không nảy lửa, vì sự cãi vã không đem lại kết quả gì (tôi phải hiểu điều tôi viết ra đây); lúc nói chuyện đừng nhắc đến tiếng TÔI nữa, như trên đời không còn tiếng TÔI. Phải hết sức lễ độ và tế nhị khi nói về kẻ khác. Bình thản, vui tính, dù tự ái có bị chạm; hết sức thực hiện hẳn hoi việc đang làm hic et nunc, ở đây và lúc này. Trên tất cả, hãy can đảm trong Chúa Kitô.

THỨ BA 20/1

Tới hôm nay nói chung chưa có gì xấu, ít ra là thế, để tỏ lòng biết ơn Chúa. Hai chuyện cần ghi tâm, là hoàn toàn bình tĩnh trong mọi sự, đặc biệt khi tôi lầm, khi làm việc đạo đức; đặc biệt cẩn thận đối với tiếng TÔI.

Hôm nay lễ Thánh Sebastianô, mai lễ Thánh Agnès: hai người trẻ, hai anh hùng, một người lính, một kẻ đồng trinh. Tôi sốt sắng kính nhớ và cầu nguyện hai vị, để sự can đảm hăng say của người chiến sĩ và sự trong trắng vẹn tuyền của thánh đồng trinh, thêm cho tôi sự anh dũng của chức tử đạo. “Hoan hô hai vị là những hồng phúc trong Chúa Kitô”.

THỨ NĂM 22/1

Ngoài kia, trời đang mưa, mưa như trút. Chúa ơi, xin cho hồn con đừng hỏng, vì dường như nó bị thấm nước. Phải canh chừng đôi kẽ hở, tuy nhỏ nhưng gây hại lớn. Đó có thể là: một đôi tiếng thừa, chút tự ái, đọc kinh trước và sau khi làm việc cách vội vàng. Coi chừng! hết đứa thứ nhất, đến thằng thứ hai, thứ ba…. Vì sau vài tiếng thừa, đọc kinh vội sẽ tới lúc nói chuyện dong dài, chia trí khi lần chuỗi, nguyện ngắm… Phải cẩn thận: “Dừng lại ngay ở bước đầu”. Ước gì người ta nói về tôi rằng: “Thác lũ không dập tắt được lửa yêu trong nó, sông sâu không khiến được nó chết chìm” (x. Dc 8,7).

Hôm nay đi viếng Thánh đường Chúa Giêsu, dự buổi bế mạc long trọng tam nhật kính Thánh Gia Thất. Ly dị, ôn dịch đang làm hại nước Ý, khiến các gia đình đua nhau chạy đến thánh đường của Ba Đấng cầu xin Chúa giữ gìn cho khỏi dịch ly dị này.

Khắp nước Ý đang cầu khẩn, không lẽ Chúa không nhậm lời. Tương lai ở trong tay Chúa, việc gì cũng sẽ làm sáng danh Chúa, do đó mà tôi yên tâm. Dù sao, cũng phải cầu nguyện luôn. Mấy hôm nay, êm đềm thay, khi nghĩ đến gia đình Nadarét, cùng một tâm tình, cầu nguyện và noi gương Ba Đấng: “Giêsu, Maria, Giuse, con quí mến Ba Đấng. Con sẽ sống, sẽ hy sinh, sẽ chết cho Ba Đấng”.

THỨ BA 27/1

Đặc biệt phải cẩn thận trong lời nói, nhất là trong những gì liên quan đến kẻ khác. Càng nói nhiều, nhất là trong việc liên quan đến kẻ khác, càng nguy hiểm, càng lỗi nhiều. Nhanh trí, phải rồi, nhưng phải tế nhị luôn. Giêsu ơi, “xin đoái nhìn con và động lòng trắc ẩn” (Tv 118,132).

THỨ NĂM 29/1

Hôm nay thật là ngày đại lễ. Suốt ngày tôi sống với Thánh Phanxicô Salêsiô mà tôi rất quí mến. Đây bộ mặt thật đẹp của con người, con người linh mục và giám mục! Sống được như ngài chắc phải làm Giáo hoàng. Êm đềm thay khi nghĩ đến ngài, đến nhân đức và giáo huấn của ngài. Tôi đã đọc hạnh tích ngài nhiều lần! Câu văn của ngài đi vào lòng tôi thật êm dịu! Theo gương ngài tôi cảm thấy sẵn sàng, khiêm nhường, hiền lành và bình tĩnh hơn! Chúa dạy tôi muốn sống một đời hữu ích, cần cố sống giống Thánh Phanxicô Salêsiô. Không có gì lạ thường trong hành vi cử chỉ, nhưng đặc biệt là cách làm những việc bình thường “làm những việc thông thường một cách không tầm thường”. Với tình yêu nồng nàn, cao cả đối với Chúa Giêsu và Hội thánh Chúa; tâm hồn tình tĩnh; hết sức dịu dàng với kẻ khác, tất cả chỉ có thế.

Ôi vị thánh khả ái! Trước mặt ngài con có lắm điều cần nói với ngài! Con yêu ngài tha thiết; lòng hằng tưởng nhớ, và mắt hằng nhìn về ngài! Ôi Thánh Phanxicô Salêsiô không cần nói, ngài biết tôi nghĩ gì, xin ngài thực hiện phần còn lại để tôi đi đến chỗ giống ngài[5].

THỨ BẢY 31/1

“Tôi rất quý trọng những việc rất nhỏ”. Một phút phung phí, một lời vô ích không đúng lúc, đủ khiến tâm hồn tôi nổi loạn hai mươi bốn tiếng. Kiêu ngạo đấy. Chua cay thật nhưng phải dùng ngay sự chua cay của tính tự cao làm bài học. Cha linh hướng bảo tôi phải tiến đến mức hoàn hảo luôn, để dẹp lòng Chúa. Khi đặt nguyên tắc như thế đó rồi, không còn gì có thể làm theo sở thích riêng mình. Giêsu, hãy nhìn sự yếu hèn của con; chỉ có Chúa nâng con lên được đến Chúa; con phó thác trong tay Chúa như một người đã chết. Xin Chúa cho con sự sống.

CHÚA NHẬT 1/2

Chính trong việc rất nhỏ, mà tôi được hưởng những niềm vui thanh tao, tế nhị chính xác. Cần cẩn thận, khi gặp điều trái ý, cần lướt qua cách sao thật êm dịu, đừng để ai thấy tôi đang chiến đấu với chính mình; tôi phải tự cảm thấy mình luôn luôn dễ thương dịu dàng, nụ cười tự nhiên luôn luôn trên môi, đặc biệt khi phải nỗ lực để kìm hãm sự nóng giận, nụ cười càng phải tự nhiên, càng vui hơn, càng nghiêm chỉnh hơn, nói tóm là, đức nhẫn nại phải là thứ nhân đức nhẹ nhàng tươi cười, không quá khắc khổ; bằng không nó sẽ làm hỏng mọi công đức. Ôi Giêsu hiền lành và khiêm nhượng thật trong lòng, xin cho lòng con giống Chúa.

THỨ HAI 2/2

Ý nghĩ mình có nghĩa vụ và bổn phận chính yếu phải nên thánh cần phải là mối ưu tư liên tục của tôi; ưu tư nhưng êm đềm, bình tĩnh, không khắt khe thô bạo. Cần nhớ như vậy, từ sáng sớm mới bừng thức dậy cho đến khi đêm về nhắm mắt ngủ. Thôi đừng làm như kiểu xưa nữa. Cần êm đềm và bình tĩnh, nhưng cương quyết và bất khuất. Đừng tự tôn, tự cao, nhưng làm những việc ấy trong sự hợp tác và liên lỉ trao đổi tình thương với Chúa Giêsu: «Đây là phận sự, là nỗi cực nhọc của con. Giêsu nhân ái, xin giúp con. Ôi Maria, Mẹ hãy tỏ ra là mẹ của con».

THỨ NĂM 5/2

Mai, thứ sáu đầu tháng, ngày quan trọng dâng kính Thánh Tâm. Tập trung hơn thường, hãm mình trong lời nói, rất sốt sắng: “Thánh Tâm đang cháy lửa yêu chúng con, hãy đốt lòng con cháy lửa mến Chúa.

THỨ SÁU 6/2

Mấy hôm rồi, mối lo nhất là học. Thật ra, vì kiêu ngạo. Vì tự nghĩ rằng muốn là vĩ nhân, phải là bác học thông minh thượng thặng. Đó là lối nghĩ trần tục; cần nghĩ lại cách khác. Vĩ nhân là người thực hiện hoàn toàn thánh ý Chúa một cách trọn hảo. Nếu Chúa muốn con đốt sách và làm thầy trợ tá hèn mọn, giúp các thứ việc vặt trong bất cứ nhà dòng nào; tuy tim rướm máu, nhưng con sẽ thực hiện và như thế là vĩ nhân. Vậy làm ơn đừng ngóc đầu lên cao quá. “Trong mọi sự, đừng thái quá!”.

CHỦ NHẬT 15/2

Mười ngày đứt đoạn không ghi nhật ký. Tại sao? tôi cũng không biết? Tại lỗi mình? Không lẽ! Không tại lỗi mình, nào có gì đáng trách? Nếu không do lỗi mình mà vẫn buồn, đó là dấu đang dính bén một việc gì đó không đúng lúc. Sự trọn hảo không ở chỗ ghi nhật ký, nhưng ở tại mến Chúa và hạ mình trước mặt Ngài.

Hôm nay không dám gọi là tĩnh tâm, nhưng là một ngày lắng đọng theo kiểu riêng của nó. Cả ngày chỉ nhớ được một điều là đang tĩnh tâm. Suốt ngày sống theo luật bề trên định là: vào nhà thờ, ra nhà chơi, giải trí, đi dạo, hết. Không nguyện ngắm hay suy nghĩ chuyện gì khác thường, cũng chẳng có việc đạo đức nào đặc biệt. “Lạy Chúa, Chúa thấy cả”. Lương tâm tôi ra sao? chắc chắn khác hơn một tháng về trước. Tôi chẳng biết nói sao! Đã tiến bộ chăng? Bề ngoài chẳng thấy gì. Chia trí nhiều, mấy ngày đầu cố gắng tập trung tỉ mỉ nhưng rồi đã phai nhạt dần; nơi này phí mười lăm phút, lúc khác lại phí mười lăm phút, cứ vậy. Thế mà vẫn yên tâm khi muốn thật sự làm một việc gì. Tôi chẳng thấy phương pháp nào hơn; tôi chẳng biết giải thích sự việc ra sao cả. Theo tôi , chỉ có thể là Chúa để tôi lâm cảnh thiếu sót vậy, để tôi khiêm nhường, nhận thấy sự yếu hèn của mình mà đến gần hơn với Trái Tim khả ái của Ngài, nguồn sống của tôi.

 Vậy, Giêsu ơi, con phó thác cho Chúa toàn thân con với các lần chia trí, những hành động kiêu hãnh và tội lỗi của con. Chỉ thế thôi. Con không biết dốc lòng gì nữa cả. Con sẽ chỉ nhớ Chúa, đặc biệt trong những ngày ngoài đời tổ chức vui chơi nhộn nhịp. Con sẽ giữ bình tĩnh hết sức, và chuyên cần liên lỉ, dù nhiều thiếu sót, con sẽ luôn giữ đúng luật, và “Tạ ơn Chúa”. “Ôi Chúa Giêsu, là nguồn cậy trông của tâm hồn khao khát Chúa, xin nhớ đến con!”.

THỨ TƯ 18/2

Luy Veuillot, nhà hiệp sĩ vĩ đại của Chúa Kitô đã nhận định: Con người không lúc nào cao cả hơn lúc họ quỳ gối. Thông minh chưa phải là tột điểm của sự cao cả và vinh quang, nhưng biết mình, biết sự hư vô của mình trước mặt Chúa mới thật cao cả; biết như thế tức là nhận thật rằng mình cần đến Chúa; thiếu Chúa, dù đã trèo đến tột đỉnh của những hạng người quyền quý nhất, ta vẫn rất bé mọn. Ôi Maria!

THỨ SÁU 20/2

Hôm nay là đại lễ, mừng ngân khánh ngày nhận chức Giáo hoàng của Đức Lêô XIII (1878-1903). Cả thế giới Công giáo tụ về để kính mừng cuộc lễ đặc biệt mà suốt mười chín thế kỷ nay mới có được lần thứ hai (lần đầu với Đức Piô IX, 1846-1878). Giữa thế kỷ hoài nghi, đây là sự kiện khiến loài người thấy rõ Chúa toàn năng đang hiện diện giữa lòng Giáo hội; một Giáo hoàng mà khi nhận chức người ta tưởng sắp chết, thế mà đã qua 5 đợt lễ năm năm và danh đã vang cùng thế giới: đang khi những kẻ bách hại Ngài đã phải ra đi xuống mồ, bởi họ lấy trứng chọi đá, họ vỡ sọ kiêu căng khi va vào ghế của Giáo hoàng, hết người này tới người khác, còn Đức Lêô XIII cứ tiếp tục sống, tuổi 93 mà vẫn còn thanh xuân diệu kỳ, để Ngài “tường thuật vinh quang Chúa và loan báo việc tay Chúa làm” (Tv 18,2). Qua những tràng pháo tay vô tận, đặc tính của người Lombardie, dâng kính vị Cha già khả kính, cũng như lời ca Te Deum uy hùng vang dội đền Thánh Phêrô, mọi người đều có cảm tưởng như lồng ngực vỡ ra vì sự phấn khích của muôn dân, đất trời rung chuyển vì sự nồng nhiệt của nhân loại, trong ngày hạnh phúc vui mừng từ lâu mong đợi. Tôi cũng hòa lời với muôn dân, chung lời cầu nguyện cho vị Giáo hoàng cao cả trong ngày hôm nay giữa đám dân chúng, nơi mồ Thánh Phêrô.

Ôi! Lêô! Lêô! Ước gì lời kính đơn hèn của con dội lên cõi trời để kéo phúc lành, sự hưng thịnh và chiến thắng cho công cuộc của Người, tuy tiếng hoan hô của dân chúng có át đi, con vẫn mong cho lời cầu chúc đơn hèn nhưng nồng cháy do trái tim trẻ trung này, tuy Người không biết nó nhưng nó rất yêu Người với mối tình con thảo, nó nguyện trung thành với Người trong tính keo sơn bất diệt với lòng hy sinh không hề nao núng.

Lêô! Nguyện xin Chúa gìn giữ ngài vì công ích của Giáo hội và Tổ quốc, vì sự vinh quang của Chúa Kitô giữa muôn dân. Xin Chúa thổi vào con người, hầu như siêu hình của ngài, một luồng hơi mãnh liệt đầy sức sống của Thiên Chúa, để ngài mở rộng cho cõi lòng khao khát của chúng tôi, những chân trời tươi sáng của sự công bình và tình thương phúc âm; xin cho ngài tràn đầy hạnh phúc của đàn con trìu mến ngài, giữa lòng mộ mến đối với Tòa thánh và giữa những kết quả phong phú do hành động của Giáo hội; xin Chúa cứu ngài khỏi tay địch thủ của ngài và cũng là kẻ thù của Chúa; xin Chúa hãy cho ngài xem thấy ít là một tia sáng của ngày huy hoàng, một ngày hòa bình trọng đại, ngày mà kẻ thắng như người bại giữa cuộc chiến của thời đại, sẽ ôm hôn nhau trong tình anh em để cùng ca khúc khải hoàn vì sự thật và tình thương đã thắng, và khi đó Lêô, Ngài là Cha, là Chủ, sẽ giơ tay chúc lành cho tất cả, «Ngài là Phêrô, Ngài Kitô”.

THỨ BA 24/2

Chiều nay chấm dứt những ngày hè nghỉ lễ theo truyền thống, hội hóa trang thật vui nhộn. Có hai sự kiện đáng lưu ý là: lễ Đức Mẹ là Nguồn cậy trông, và cuộc hành hương kính viếng Bảy Thánh Đường. Nghĩ đến Đức Maria thật êm đềm dịu dàng; nhìn lên ảnh Mẹ ở nơi nhà nguyện nhỏ của Đại chủng viện, bao nhiêu kỷ niệm thầm kín dính liền với ảnh thánh này! – còn việc kính viếng Bảy Thánh đường trong tinh thần thống hối, đã nhắc nhở cho tâm trí người thời nay, bao nhiêu gương cao cả của những người quá cố, các vị dạy chúng tôi thế nào là yêu Chúa Kitô cách chân thành. Cuộc hành hương đã làm cho lòng chúng tôi tràn ngập tình yêu lành thánh với những lời thề nguyền cụ thể; chúng tôi hợp lòng với các vị thánh danh tiếng, các ngài đã đi trước chúng tôi trên đường lữ hành đạo đức này, các ngài đã để lại cho chúng tôi những gương sáng ngời về mọi nhân đức của tín hữu, của linh mục, ở vào những thời đại không xa và không khác với thời đại của chúng tôi bao nhiêu; các ngài đã gây cho chúng tôi những tâm tình sống động về nhân đức, lòng đạo bất diệt và chân thành nhờ ơn Chúa.

Mấy hôm nay, những ngày náo động, những giờ giải trí đã qua; mai này bắt đầu học lại cách nghiêm chỉnh, làm những việc quan trọng hơn, lo việc đạo đức cách ân cần tập trung hơn. Chúa ban ơn cho tôi không chia trí trong những ngày nhiều thứ giải trí và vui nhộn này, có phần nào tôi lấy làm nhàm chán và cho đó là trò trẻ con. Hơn nữa, đối với giáo sĩ, những ngày này, thay vì gọi là vui nhộn, nên dùng một từ kém hơn, xứng với thực chất của chúng hơn.

Tạ ơn Chúa, năm nay là năm chót của những trò này, nhưng đêm nay thiên hạ vẫn tiếp tục những chuyện điên rồ và phạm đủ thứ tội, hết sức thô bỉ trong các trà đình tửu điếm, giả trang múa nhảy, từ những nhà điếm lan ra khắp các nẻo đường và công trường. Trái tim Chúa thêm bị xúc phạm. Ôi Chúa Giêsu, con đi ngủ nhưng lòng con xin hiệp nhất với những nỗi đau thương của Chúa, và nghĩ đến giờ Tử nạn đau đớn Chúa. Ước gì lòng nhiệt thành muốn yêu Chúa của con làm cho Chúa quên những sự xúc phạm quỉ quái của anh em con, để rồi mai này thứ tư Lễ Tro, mọi người sẽ nghe những lời trang trọng mời gọi họ dốc lòng sám hối; Giáo hội sẽ nhắc cho mọi người nhớ mình là gì trước mặt Chúa, và ngày chết, ngày trọng đại chấm dứt cuộc đời, họ sẽ là gì: “Hỡi người, hãy nhớ mình là tro bụi, và sẽ trở về tro bụi” (x. St 3,19).

THỨ NĂM 26/2

Đã vào Muà Chay; phải nghiêm chỉnh, tiết độ, hãm mình, tập trung, cầu nguyện, và phải sống như thế trong những ngày này. Hơn nữa tôi đang dọn mình nhận chức phụ phó tế. Thánh Luy đã qua Mùa Chay cách nào? Ôi Giêsu, con xin hiệp với với Chúa đã chay tịnh và cầu nguyện bốn mươi ngày trong hoang mạc để chuẩn bị lên đường rao giảng. Xin cho con học với Chúa trong những ngày này, hầu đến mùa Phục sinh con tiến bước trên đường nhân đức, trong sự hòa hợp và tinh thần vui mừng với Chúa.

THỨ BA 3/3

Ngày khải hoàn. Hoan hô Đức Thánh Cha: hôm nay tại Đền Thánh Phêrô, chúng tôi như chìm đắm trong biển tình thương của những người đại diện cho toàn thế giới hội về đây để dâng lên Đức Giáo hoàng. Trong Thánh Lễ long trọng, nơi mồ hai Thánh Tông đồ, con chỉ xin xác nhận lại tinh thần đức tin sống động và hăng nồng của con, những lời dốc quyết làm việc và nỗ lực để phục vụ Chúa Kitô, Giáo hội và Đức Giáo hoàng. Thưa Đức Thánh Cha, con kính chào Người, con hoàn toàn thuộc về Người.

Xin Người chúc lành để con được nên thánh, nên người con xứng đáng của Người.

THỨ BẢY 7/3

Không thể chấm dứt ngày hôm nay mà không ghi một tư tưởng về Thánh Tôma Aquinô, vị tiến sĩ thiên thần hiển vinh. Cao cả thay người tu sĩ đơn hèn; khôn ngoan thay vị đã cho tôi và các học viên một bài học cao cả: “Kính sợ Chúa là trường dạy sự khôn ngoan minh mẫn” (Cn 1,7). Lắm khi, vì ham học, việc đạo đức bị dẹp qua một bên, giờ dành cho việc này bị coi là vô bổ. Thánh Tôma trước khi là tiến sĩ của thời đại, đã là một thánh nhân; cũng vì là thánh nhân, ngài đã đạt được bậc cao của sự thông thái. Đang khi con học tác phẩm của ngài, xin cho con hiểu rõ sự thật này, là muốn thật nên người có giá trị về mọi phương diện, muốn đạt đến lý tưởng cách hoàn hảo, muốn là người hữu ích cho công cuộc của Chúa Kitô và của Giáo hội, thì trước hết, con phải nên thánh bất cứ với giá nào.

THỨ TƯ 18/3

Thi cử, giúp bệnh nhân, kém sức khỏe, việc phong chức – đó là những lý do khiến tôi không ghi được hai hàng nhật ký.

Hôm nay tôi cố tĩnh tâm tháng. Mai lễ Thánh Giuse tôi sẽ có nhiều sự dốc lòng tốt hơn. Mấy hôm nay mệt, thiếu nghị lực, nặng nề, đứng hết muốn nổi; đau răng quá! “Lạy Chúa, Chúa thấy tinh thần thì chóng vánh mà xác thịt lại nặng nề“ (x. Mt 26,41).

THỨ NĂM 19/3

Nghĩ đến Thánh Giuse thật là êm đềm, dịu dàng, nhẹ nhàng và thoải mái. Trong cảnh mệt yếu hiện tại, con chỉ xin Người một việc: là được tinh thần sống nội tâm thực thụ, đặc biệt được ơn suy gẫm và rước lễ sốt sắng. Đó là những điều đã dốc lòng dịp tĩnh tâm, nhưng thực hiện là điều cần hơn, nhất là trong tình trạng hiện tại của đời sống nội tâm của con. Thánh Giuse hiển vinh, xin cầu cho con.

CHÚA NHẬT 22/3

Cẩn thận tránh tư tưởng vô ích, chia trí dong dài và nguy hiểm. Tôi luôn giữ lời Thánh Phaolô khuyên: “Hãy canh giữ mình và những gì con đọc; canh chừng chính mình và những gì mình dạy” (x. 1Tm 4,13.16). Đời sống tâm linh không có nghỉ hè. Sắp đến cuộc tĩnh tâm lớn nữa để xứng đáng nhận ơn Chúa: nhận chức thánh và sau đó, Chúa ơi, con có thuộc về Chúa chưa? Con bất xứng!

THỨ BA 24/3

Mai lễ trọng Truyền tin. Các chuông trên tháp nhà thờ trên thế giới sẽ vui vẻ lặp lại lời truyền tin Ave Maria đầu tiên thiên thần lặp lại với giọng dịu dàng, loài người cảm động đọc lại lời chào «Ave Maria».

Ôi Maria! Giữa bao lời dâng lên mừng Mẹ tốt lành, dịu hiền lành thánh, xin nghe tiếng con chào Mẹ: Ave Maria.

THỨ TƯ 25/3

“Và Ngôi Lời đã nhập thể” (Ga 1,14). Thật không lời nào long trọng bằng. Ngôi Lời mặc xác phàm: hạ mình sâu thẳm, tình yêu vô lượng. Mặc xác trong lòng trinh nữ: Cao cả thay, vinh dự thay cho Mẹ! và ngày kia biến cố tương tự sẽ do chính tôi làm trung gian, Ngôi Lời mặc xác phàm qua tay tôi, Ngài sẽ đến trong lòng tôi qua hình bánh rượu, Ngài là Đấng xưa đã tự hiến tế để cứu chuộc tôi và nhân loại. Thời giờ sắp đến, tôi còn nghĩ gì hơn? Có thế nào trí tôi không mãi mãi có tư tưởng này? Ôi Giêsu, Maria, hồn con thở than và cảm động.

THỨ BA 1/4

Chiều nay, một lần nữa khai mạc kỳ tĩnh tâm lớn để chịu chức thánh phụ phó tế. Công việc xưa nay tốt xấu thế nào, hôm nay hãy mở kỷ nguyên mới. Xin Chúa Giêsu một ơn, là được tập trung nhiều khi nguyện ngắm. Không lẽ Chúa từ chối? Con dâng những ngày tĩnh tâm cho Thánh Tâm bảo trợ. Xin Thánh Linh đến, đem ánh sáng hồng phúc chiếu soi trí khôn, đốt lòng con yêu nhân đức, rửa sạch vết nhơ, làm mềm lòng cứng cỏi, chữa lành vết thương của con. Ôi Maria, Trinh nữ đau khổ, Mẹ đã sinh con làm con trong cảnh kinh hoàng của đồi Calvê, xin hãy tỏ ra là mẹ của con: “Hãy tỏ ra Mẹ là Mẹ, nhờ Mẹ, Chúa chấp nhận lời con nguyện xin, chính Chúa đã chịu sinh ra vì con và Ngài đã chấp nhận làm con của Mẹ.

Xin Thánh Giuse cầu cho con được ơn biết tự chủ, Người đã làm gương cho con rất nhiều. Xin hai thánh Tông đồ cầu cho con được đức tin và lòng mến của hai đấng. Xin các vị bổn mạng khả ái, Thánh Philipphê Nêri, Inhaxicô Loyôla, Luy, Stanislas, Gioan Berchmans, Alệsơn tử đạo, Carôlô Bôrômêô cầu cho chúng tôi. Xin thiên thần bản mệnh giúp tôi tập trung trong những ngày sắp đến, xua mọi sự làm chia trí, có trật tự trong mọi việc.

Xin thiên thần soi sáng, giữ gìn, dẫn dắt, cai quản. Amen.

LỄ PHỤC SINH 12/4

“Đây là ngày Chúa đã làm ra, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ” (Tv 117,23). Alleluia! Năm nay Chúa cho tôi hưởng một lễ Phục sinh thật sự an tĩnh. Hôm nay đánh dấu một giai đoạn mới của cuộc đời tôi. Với tuần chín ngày chuẩn bị, Chúa đã cho chúng tôi hưởng trước sự êm dịu tâm hồn, cho tôi nhận thấy cách cụ thể thế nào là “làm tôi Chúa tức là cai trị”. Là một tân phụ phó tế, vừa chính thức nhận chức trước triều thần thánh và Giáo hội để phục vụ Chúa Kitô với tư cách thừa tác viên của Ngài. Hôm nay tôi vui say với sự tự do lành thánh do cái chết và sự sống lại hiển vinh của Ngài mang lại; được tự do khỏi những sự ràng buộc dưới đất, để nhẹ nhàng, nhanh nhẹn đi đến tột điểm của sự hy sinh với Chúa, vì Chúa.

Trước khi ngày đã từ lâu mơ ước và chờ đợi sắp qua đi, con kính cẩn mến yêu run rẩy sấp mình tạ ơn Chúa một lần nữa, và bao lâu còn sống con sẽ cảm tạ Chúa mãi, vì nỗi vui mừng Chúa đã đổ tràn ngập hồn con, vì vinh dự Chúa ban khi nhận con vào sổ người được tuyển chọn. Được sống lại với Chúa, được bao phủ bằng ánh sáng rực rỡ huy hoàng của tình yêu Thánh Tâm Chúa, trong ngày Chúa long trọng khải hoàn, xin cho con giữ được ơn thụ phong mà Chúa vừa ban cho con ngày qua được sống mãi; kể từ nay mỗi ngày con thật sự tiến “từng đức một cho đến ngày sung mãn khi vinh quang Chúa sẽ xuất hiện” (x. Tv 83,8 và 16,15).

THỨ BA 14/4

Nếu hằng ngày tôi không thấy Chúa Giêsu gần tôi như lúc tĩnh tâm hoặc chịu chức, tôi không nên bỡ ngỡ than van. Vì bao công việc bên ngoài như học hành, giải trí… chỉ gián tiếp hướng tôi về Chúa mà thôi. Phận sự của tôi là đừng để những việc kia làm chia trí. Ý tưởng làm vui lòng và yêu mến Chúa sẽ bao trùm mọi hành động của tôi. Năng kêu cầu Chúa và cách ăn ở đượm sức sống nội tâm.

Thánh Giuse tuy lao lực suốt ngày, nhưng tinh thần và tình yêu vẫn luôn hướng về Chúa Giêsu. Xin vị Thánh khả ái giúp tôi noi gương ngài.

THỨ NĂM 16/4

Lời nói có hoàn toàn, sự giao tế của tôi đối với anh em mới lành thánh. Sẽ rất cẩn thận về điểm này, không vì lý do gì để dễ dàng đề cập đến những điều không được đẹp nơi anh em. Trong ngày có lắm dịp để tự huấn luyện. Tôi sẽ dùng nó để đưa hồn tôi về cùng Chúa và thực tập đức khiêm nhường. Bao giờ tôi cũng phải công nhận anh em tốt hơn tôi, do đó đáng được vinh dự hơn. «Xin Giêsu nhân hậu cho canh phòng miệng tôi và đặt rào quanh tôi” (x. Tv 140,3).

CHÚA NHẬT 19/4

Tuần Phục sinh đã qua, tôi được vinh dự thực hành chức vụ Phụ Phó tế trong buổi lễ long trọng của tân linh mục Rossi tại đền Thánh Apollinaire. Đối với tôi, Phục sinh vẫn tiếp tục mãi trong sự sống lại của tâm hồn và trong sự tiến đức liên tục. Tôi không muốn xa Chúa. Lạy Chúa “xin ở lại cùng chúng con vì ngày đã sắp tàn” (Lc 24,29). Trong mọi việc thường ngày, tôi sẽ chú trọng hai việc: luôn hạ mình trong mọi sự, cố xem mình không đáng gì trước mặt Chúa và trước mặt anh em, tối cần, cần lắm. Điểm hai, khiêm nhường: tôi xin luôn đặt mình trước mặt Chúa Giêsu với Thánh Tâm sáng chói dưới hình bánh thánh. “Ôi Mẹ tốt lành, Thầy của đức khiêm nhường, xin làm cho con giống Mẹ”.

THỨ TƯ 22/4

Dưới mực bình thường, chỉ thấy lỗi và ưu phiền. Gặp điều trái ý, nhạy cảm hay những anh em không hạp tính với tôi, phải rất bình tĩnh chịu đựng, bằng không tôi sẽ mất công đức và không làm vui lòng Chúa. Tôi cố cho là tính tốt dù nơi họ có vẻ chẳng có gì tốt. Trên hết, tôi nghĩ rằng những tật xấu của tôi đã khiến anh em tôi phải hy sinh chịu đựng nhiều lắm rồi. Vậy phải khiêm nhường; khiêm nhường nhưng luôn đi đôi với nét mặt vui tươi hớn hở mãi. “Ôi Giêsu, xin làm cho con nên khiêm nhường”.

CHÚA NHẬT 26/4

Chúa nhật thứ hai sau Phục sinh, gia đình Đại chủng viện mừng lễ ba vị thánh trẻ (Florentin, Socius và Victorin) mà di hài được giữ nơi bàn thờ chính. Lễ gia đình sinh nhiều ích cho tâm hồn. Nơi Rôma, đất còn đỏ thấm màu máu của các vị tử đạo, kính nhớ đức tin và lòng mến Chúa của các đấng là sự thường tình; nhưng đối với ba vị thánh trẻ có mối liên quan đặc biệt với chúng tôi. Vì đây là ba chú bé trai, tươi trắng như ba đóa hoa huệ. Đang giữa mùa xuân của cuộc đời, lưỡi gươm lý hình đã cắt đi mau quá! “Trước mắt người đời, họ như đã chết, nhưng thật sự họ đang sống trong an bình” (Kn 32,3). Chúng tôi chỉ biết ba vị đã sống và đã chết vì Chúa Kitô. Chúa biết rõ tên và các đức tính của ba vị đã được ghi vào sổ hằng sống, triều thiên sáng chói nơi trán, với niềm vui khôn tả, danh lưu muôn thuở. Xin ba vị thánh trẻ quí yêu, cầu cho tôi được sống trọn bóng tối, dù chịu khinh dể, dù bị đời lãng quên, tôi vẫn muốn được đổ máu vì yêu Chúa Kitô, để ngày kia vinh quang, tôi được vui mừng sum họp cùng ba vị bên cạnh Chiên Con khắp nơi (x. Kh 14,4).

THỨ BA 28/4

Sau các thánh tử đạo, đến vị thánh hiển tu, Phaolô Thánh Giá. Với tinh thần tử đạo của đồi Calvê, ngài đã muốn mang lấy thập giá vào tên mình với mọi dấu vết. Hôm nay tôi đến viếng di hài vinh hiển của ngài hầu như còn nguyện vẹn, nơi đền thờ khả ái trên đồi Caelius, nơi an nghỉ của hai vị tử đạo Gioan và Phaolô anh hùng bất khuất, cạnh hí trường Côlisê còn đỏ thắm tử đạo. Tôi đã xin ngài cầu cho tôi được ơn yêu Chúa Giêsu Kitô và sự thương khó Chúa cách thực thụ, và mau mắn sống đời hy sinh. Ôi! bao nhiêu tâm hồn đã biết đổ máu, hoặc nếu không may mắn gặp dịp tử đạo, các tâm hồn này cũng biết cách để hiến tế mạng sống mình cho tình yêu Chúa; còn tôi, tôi ngại sự hãm mình nhỏ mọn để tiến đức, để cứu các linh hồn! Nhục nhã quá, tên rất tội lỗi đang đứng trước bao nhiêu gương mặt xán lạn, vì yêu Giêsu, dám chịu nhục hình hoặc làm việc việc liên lỉ cho danh Chúa cả sáng. Nếu ngay từ giờ, tôi không quen chịu sự bắt bớ hay chịu đau khổ ngoài thể xác hoặc trong tinh thần, tôi sẽ không mong gì làm được vị thánh, không thể nên người hữu ích cho vườn nho Chúa. Ôi Giêsu Cứu Thế, xin vì lời cầu bầu của vị hiển tu đã noi gương Chúa cách xán lạn, xin ban cho con nhiều nhẫn nại, vui lòng giữa đau buồn, hết sức khao khát được chịu đôi sự khó vì Chúa vì yêu Chúa: “vì một khi cùng chịu đau khổ với Ngài, chúng ta sẽ cùng được hưởng vinh quang với Ngài” (Rm 8,17).

THỨ TƯ 29/4

Mấy hôm nay các giới chức Rôma ngoài đời háo hức đón mừng Vua Edouard VII của Anh quốc. Cờ xí, hoa đèn, nhà hai bên vệ đường trang trí màu mè, xiêm y rực rỡ lòe lẹt, lính tráng, duyệt binh, tiếp rước, dân chúng hoan hô, đám dân mà mai này, nếu cần sẽ sẵn sàng reo hò đả đảo: ngựa xe như nước, áo quần như nêm, rầm rộ, ồn ào, huyên náo, điên cuồng. Dân chúng tạm quên những lo âu cấp bách nhất; cả những bậc tai mắt, những nhân vật nghiêm túc nhất trong xã hội cũng bị cuốn theo cái mới, gây nên một sự xôn xao ồn ào gần như khắp chốn. Để đón ai? Đón một người phàm, mà có khi tâm hồn còn kém xa những người hèn mọn đang bị xã hội và số phận lãng quên; đón tiếp một người cũng yếu hèn, mà mới đây, ngay hôm sắp đội vương miện, ngày quan trọng mà các vị cao cấp nhất châu Âu đang ngóng chờ, thì bỗng dưng ngã bệnh nặng bất ngờ khiến cả thế giới cảm thương và mất hứng và nếu ngày mai lại lâm trọng bệnh, thì chỉ vài phút đủ đi vào cõi chết và sẽ bị quên lãng[6]. Con người này có nhiều uy quyền, làm vua một nước lớn nhất thế giới, ông đáng được thiên hạ tôn trọng kính nể.

Thiên hạ ồn ào quanh con người này, vì ông ta phục sức lộng lẫy, với đoàn tùy tùng sang trọng. Người đời chỉ cần sang và đẹp. Họ có biết đâu từ đỉnh đồi Monte Maria[7] có ai nghe được gì, thấy được gì những chuyện đang diễn ra dưới phố. Đang lúc đó Thiên Chúa nghe thấy mọi sự, và trước nhan Ngài mai này mọi kẻ đang sống ở đời kể cả con người sang cả này chỉ sẽ chỉ còn là một nhúm bụi; Thiên Chúa sẽ phán xét họ, còn họ thì sẽ bị hạ xuống đất đen, bị nghiền nát thành hư không. Ôi! Thế gian nhận định cách đần độn và xét đoán cách mù quáng. Trang phục rực rỡ, chòm lông trên mũ phất phới bay làm cho lòng người ngây ngất, nào ai nghĩ đến Chúa, nếu có ai nghĩ tới là để xúc phạm thôi; những con người phải sống nghiêm túc mô phạm cũng bị cuốn theo và quẫn trí như bao người.

Chính mắt tôi cũng thấy ông ta và đoàn người huyên náo, nhưng lại cảm thấy chán và tâm hồn kém vui. Đoàn tùy tùng sang trọng nhà vua đi thoáng qua càng làm cho tôi nhớ lại rõ ràng câu “vinh quang thế gian chóng qua thế đó” và câu “hư vô, ôi là hư vô và mọi sự đều hư vô”.

Nhưng con người này, dù là ly giáo, lại làm ích cho dân Rôma. Ông đã làm gì? Ông đã vượt trên mọi tinh thần chống đối giáo sĩ trong cũng như ngoài nước trên thế giới, ông ở tột đỉnh vinh dự, nhưng ông khiêm nhường đích thân đến chào một con người khác, một cụ già đã và đang bị xúc phạm, nhưng ông lại nhìn nhận ngài ở trên mình, vì ngài là đại diện Chúa Kitô.

Và biến cố hôm nay rất long trọng đã ghi lại trang sử uy hùng của lịch sử giáo triều Rôma: sự việc vị vua của một Anh quốc bỏ đạo và bách hại Giáo hội từ ba thế kỷ qua, nay tự động đích thân đến triều yết vị Giáo hoàng già nua, đang tự giam mình trong điện Vatican.

Đây là dấu chỉ của thời đại mới mẻ và xán lạn đang chiếu soi ở Vatican sau một đêm giông tố dài vô tận, các dân đang trở về, tuy chậm, nhưng quyết liệt và thiết thực về với Cha chung đã từ lâu khóc chờ đứa con điên dại, Chúa Kitô đang chịu đóng đinh nơi Đức Thánh Cha, một lần nữa đang kéo mọi người trở về với mình.

Do đó, với cuộc thăm viếng của vua Edouard, tôi thêm xác tín về sự hư vô của trần gian náo nhiệt, nhưng nó lại khiến lòng tôi dâng lời cảm tạ Chúa là Đấng giữ chìa khóa lòng người, đã biết uốn nắn mưu mô chính trị thành phương tiện để làm rạng danh Chúa và Giáo hội của Ngài.

THỨ NĂM 30/4

Từ cái thực chất hư vô của trần gian, tôi nghĩ đến cái vinh quang Thiên đàng, từ sự huy hoàng hão huyền của những sang trọng trần thế, tôi nghĩ đến sự sáng láng trong lành của nhân đức. Phải, hôm nay ngày lễ Thánh Catarina Sienna, thật êm đềm khi nghĩ đến một con người bị ruồng bỏ khinh chê, đã đủ khả năng để hành động quyết liệt có lợi cho Giáo hội. Câu: “Chúa dùng điều người đời khinh rẻ để làm thất đảm kẻ uy quyền” áp dụng cho Thánh Catarina thật xứng hợp.

Ngài chỉ muốn sống khiêm nhường, ẩn dật, âm thầm yêu Chúa, lại được Chúa chọn để đem lại hòa bình cho Giáo hội và mời Đức Thánh Cha về Rôma. Cạnh bên bà, hỏi rằng những kẻ khôn ngoan, uy quyền, sang cả ở đâu? Đây bài học thấm thía cho tính tự cao của tôi, đồng thời thêm tin tưởng nơi Chúa, Đấng làm nên mọi sự, bổ túc những gì tôi thiếu sót để làm cho tôi thật sự cao cả trước mặt Chúa và mọi người.

THỨ SÁU 1/5

Vạn tuế Mẹ Maria!

Hôm nay, ngày lao động quốc tế, kẻ đã bị bóc lột lại gặp bọn mỵ dân, chúng hô hào xúi giục đoàn người thiếu suy nghĩ chạy theo những giấc mộng, có vẻ chính đáng, nhưng không sao thực hiện, vừa méo mó lạc hướng vừa phàm tục.

Cùng lúc đại chúng tín hữu đang khai mạc tháng Năm, kính Mẹ của Ngôi Lời Nhập Thể, vua hòa bình. Quây quần quanh bàn thờ Mẹ, những kẻ chưa có tinh thần đức tin và đạo đức cũng được ơn phúc và sự êm đềm của sự tôn sùng Mẹ. Với tình con thảo, con đến dâng mình dưới chân Mẹ, đặc biệt trong tháng này, xin hiến thân và mọi hành động để xin được ơn mến Chúa Giêsu ngày càng nồng cháy hơn.

Thêm nhiều lời nguyện tắt để giữ trí lòng tưởng nhớ và quí yêu Mẹ. Dâng hoa, dâng lời chúc tụng, việc đạo đức để xin Mẹ phù trợ là điều làm vui lòng Mẹ. Việc làm vui lòng Mẹ rất khả ái là tháng này tôi sẽ nỗ lực, liên tục nhưng không căng thẳng, để làm mọi việc thường ngày theo luật một cách trọn hảo; bình tĩnh vui tươi, không cau có, không bao giờ mỏi mệt với chính mình.

Ôi Maria, chính Mẹ đã sinh con ra, xin cho tâm hồn, tư tưởng và hành động cua con hằng noi theo Mẹ.

THỨ HAI 4/5

Đặc biệt, phải xa những gì không giúp tôi sống nội tâm. Nước vào theo kẽ hở làm chìm ghe. Mỗi lần chia trí là sức sống nội tâm mất đi một ít. Cần quan sát tất cả, đặc biệt việc nhỏ. “Ôi Maria, Mẹ thật đạo hạnh, xin tập trung tư tưởng con lại”.

THỨ SÁU 8/5

Những cuộc vui liên tục mừng vua Guillaume (Đức quốc) làm tôi bị chia trí. Cuộc duyệt binh cực kỳ long trọng làm chóa mắt tôi, khiến phải chia trí. Biến cố bất thường, vô cùng quan trọng, dấu chỉ của Chúa Quan phòng làm vinh quang ngôi Giáo hoàng. Vị hoàng đế Tin lành Đức quốc sau nhiều phen chống đối, nay long trọng bước lên các bậc cấp điện Vatican, với sự rực rỡ chưa từng thấy, và ông khiêm tốn đến với Đức Thánh Cha. Biến cố này khích động lòng tuổi xuân thêm vui vẻ, hân hoan tin tưởng, thay vì làm chia trí, sẽ làm cho tâm trí chúng tôi quan niệm cách cao đẹp hơn về Chúa, về Đức Kitô, vua thật của Giáo hội và của muôn đời, sẽ đốt lòng chúng tôi nên thật nồng nàn yêu Chúa và Giáo hội.

Vị hoàng đế đã được hoan nghênh tại Rôma, phải mà ông không lạc đạo, ông đã là Charlemagne ủng hộ Đức Giáo hoàng, nay ông ta đã về đến quê nhà, rồi đâu lại hoàn đó.

Phần tôi, về lại với Chúa Kitô và Maria, thấy mình rất cần hai Đấng. Sau cuộc lễ trong người lại thấy trống rỗng, nhưng quyết liệt muốn tiến đức.

THỨ SÁU 15/5

Trong tháng kính Mẹ, mọi việc khá hơn. Tâm hồn êm đềm, chốc chốc lại tưởng nhớ đến Chúa Giêsu và Mẹ Maria. Hôm nay tôi có được mười lăm phút êm đẹp nơi đền Thánh Gioakim, mà thế giới đã xây cất ở Castelgondolfo, tặng Đức Lêô XIII.

Trong lúc đó vô số chiến sĩ Công giáo, hằng vạn vạn tuổi trẻ đầy nhiệt huyết khắp đô thị nước Ý và Âu châu đang hân hoan kỷ niệm thông điệp Rerum novarum (Những vấn đề mới) do vị Giáo hoàng của anh em thợ thuyền ban hành, đồng thời ăn mừng nền dân chủ Kitô giáo. Vì tôi chưa được sửa soạn cho việc tông đồ, nên chỉ xin ghi lại biến cố quan trọng này và xin chung lời hăng say nồng nàn chúc tụng tư tưởng cao cả của Đức Thánh Cha, đồng thời đi sát với Chúa Kitô hơn bằng tư tưởng và lời cầu nguyện. Tôi đã sốt sắng đọc kinh trước Thánh Thể, là bánh thật từ trời ban sự sống thật cho nhân gian: tôi đã cầu nguyện trước bức ảnh tinh tuyền của Mẹ Vô nhiễm nơi nhà nguyện đẹp và đầy hoa của tân quốc gia Bắc Mỹ, và trước bức họa sao lại ảnh Thánh Tâm ở Montmartre do nước Pháp đạo đức và sám hối dâng kính. Đẹp lắm! Hình Chúa Giêsu đang ngồi trên ngai báu, có thiên thần các thánh vây quanh tôn thờ.

Vấn đề xã hội là then chốt đối với cuộc sống vật chất và tinh thần, nghĩ đến các tinh thần bị giao động, những người nghèo đang than van, việc truyền giáo hăng say nhưng gian khổ giữa thất bại và thành công, vấn đề đáng tôi chú ý, dấn thân, làm việc và thề quyết. Đặc biệt tôi ngắm nhìn bức họa, Giêsu như mặt trời đang lên trên mặt biển cả bao la, mặt Chúa bĩnh tĩnh dịu dàng, đôi tay mở rộng, từ trái tim một luồng sáng bao phủ và xâm nhập tất cả. Ôi Giêsu, Chúa đã giải đáp tất cả mọi vấn đề: “Chúa Kitô là câu giải đáp cho mọi vấn đề”, con tin tưởng và chờ đợi ở nơi Chúa.

Ôi Giêsu, hãy nhận lại địa vị của Chúa giữa xã hội, trong gia đình, trong tâm trí, xin vua hòa bình hãy ngự trị. Xin chiếu đức tin và đức mến của Thánh Tâm rất dịu dàng vào các tâm hồn đang mưu ích cho dân và cho người nghèo. Xin cho họ tinh thần của Chúa, tinh thần kỉ luật, trật tự, hòa dịu, và xin giữ mãi ngọn lửa hăng hái trong lòng họ.

Ôi Giêsu, nhờ ơn Chúa nếu con làm được chút gì ích lợi, này con sẵn sàng gia nhập hàng ngũ người chiến sĩ. Xin cho con được chuẩn bị thật kỹ càng, sâu sắc, vững chắc với kết quả tốt nơi trường của Chúa, vì kẻ lạc hướng không thiếu chi. Mong mau đến ngày mà chúng con thấy Chúa lấy lại địa vị giữa xã hội, mọi người ăn mừng, công kênh Chúa lên vai, xin ngày ấy đến thật mau.

THỨ HAI 26/5

Mấy hôm bận việc quá, mất cả giờ rảnh, phần lo nhà thương, phần học hành. Nhưng “không có gì quá”. Cần “biết và biết rõ hơn”, nhưng “vừa phải” (x. Rôma 12,3), và hơn nữa “định giờ cho mỗi việc” (x. Gv 3,1).

Tháng Đức Mẹ sắp qua, nhưng bó hoa của con chưa lớn và chưa đẹp mấy. Con khốn khổ bởi Mẹ, con là con của Mẹ, Mẹ hãy nhìn lòng con.

Hôm nay lễ Thánh Philippê Nêri. Cả ngày nhớ đến ngài, thật là một kỷ niệm êm đềm. Lễ trọng, từ trên gác đờn, tôi thấy rất rõ, thưởng thức nhạc của Capocci. Sau đó đi viếng các nơi ngài đã ở xưa, kể cả các cơ sở Thánh Jérôme Bác ái. Tôi đã sốt sắng viếng và cầu nguyện nơi mộ của ngài. Tiếc vì thiếu giờ, thiếu khả năng để ghi lại những gì muốn ghi, nhưng lòng tôi dào dạt tư tưởng về ngài. Ngài là một trong những vị thánh bảo trợ thân yêu, tên của của ngài đi liền với lịch sử thầm kín của đời tôi. Tôi yêu ngài đặc biệt và tin tưởng ngài rất nhiều.

Thánh Philippê, ngài hiểu tôi, không cần tôi nói ra. Bao nhiêu năm qua, tôi giống ngài đến đâu? Xin cho tôi hiểu những nguyên tắc đích thật của trường tu đức của ngài, để tôi luyện tinh thần và thực hiện điều ngài dạy: khiêm nhường và yêu mến. Nghiêm chỉnh và vui vẻ cách trong trắng và lành thánh, phấn khởi để tra tay vào việc lớn.

Đang tuấn chín ngày kính Chúa Thánh Thần và cũng kính ngài nữa. Con năng nhớ và xin ngài chuẩn bị tâm hồn con, tim con lạnh lùng xin được đặt kề bên tim ngài nóng sốt nhờ ngọn lửa Chúa Thánh Linh. “Xin cho lòng con nồng cháy”.

THỨ SÁU 20/7

Bận việc nhà thương, thi cử, không còn chút thời giờ nào để ghi nhật ký, dù đôi dòng, cách nay hằng tháng.

Nhiều lễ trọng, nhiều ngày đáng nhớ, kể cả lễ Thánh Tâm cũng không được ghi lại tư tưởng nào. Tôi không buồn, mà còn sẵn sàng nếu ngày nào đó, những trang nhật ký này làm cớ cho tôi tự cao tự đại, tôi sẽ ném nó vào lửa ngay.

Thánh Gioan XXIII

Bản Việt ngữ của linh mục Trần Văn Thông

[1] Ý nói “nghĩa vụ quân sự”

[2] Chính tay Đức Gioan XXIII gạch đỏ mấy dòng này vào năm 1961

[3] Ngài ghi lầm tên, vì mới đên Rôma, thật ra là đền thờ Thánh Anrê.

[4] Rất thông minh, tinh thần trẻ trung tiến bộ, nhiều uy tín.

[5]  Mấy chữ in nghiêng này Đức Gioan XXIII mới thêm vào năm 1962.

[6] Vua Edouard VII (1841-1910), nối ngôi mẫu hoàng Victoria ngày 22/1/1901, lễ đội vương miện dự bị vào 26/6, nhưng vua bị bệnh bất ngờ cần giải phẫu, nên cuộc lễ dời lại ngày 9/8. Năm 1903 vua sang viếng nước Ý vào ngày 27/4, ngày 29/4 vua vào triều yết Đức Lêô XIII

[7] Đồi cao nhất Rôma – 141m

From → Công Giáo

Để lại phản hồi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: