Skip to content

Thánh Gioan XXIII: Nhật ký tâm hồn (16)

Tháng Năm 24, 2014

140508002
Thánh Gioan XXIII

1953 – 1958: HỒNG Y GIÁO CHỦ THÀNH VENISE

1953: TĨNH TÂM VỚI CÁC GIÁM MỤC GIÁO TỈNH VENETIE

CHỦNG VIỆN VENISE 15-21/5/1953

1. Từ tháng 4/1952, khi tôi núp bóng Thánh Tâm Montmartre Paris, đến nay, dưới chân Thánh Marcô để tĩnh tâm với tư cách Hồng y giáo chủ Venise, quanh tôi bao nhiêu là đổi thay. Tôi chỉ biết hổ thẹn, hạ mình phó thác cho Chúa. Chính Chúa làm tất cả làm mà không cho tôi biết, tức trong trí tôi chưa tưởng tượng, chưa ước muốn gì về ngày này. Nhờ ơn Chúa, tôi vẫn hạ mình, ở khiêm tốn dễ dàng. Bởi lẽ chẳng có lý gì để kiêu hãnh, khi mà tôi chẳng có gì xứng đáng, tất cả chỉ vì Chúa thương xót thôi.

2. Đặc biệt Chúa Quan phòng đã trả tôi về điểm khởi hành của đời linh mục, tức là trở lại với việc chăm sóc đoàn chiên. Tôi được trực tiếp lãnh đạo các tâm hồn. Tôi hằng nghĩ rằng, linh mục mà không có tinh thần mục vụ, sẽ không ra gì, chỉ làm trò cười cho chức thánh. Nay tôi được trả lại cho nhiệm vụ trực tiếp của Giáo hội là cứu rỗi các linh hồn, dẫn họ về chân hạnh phúc vĩnh cửu. Thế là đủ, tạ ơn Chúa. Ngày 15/3, khi nhậm chức tại Vương cung thánh đường Thánh Marcô, tôi đã nói: Tôi chỉ có một tư tưởng, một ý chí, là sống và chết cho các linh hồn đã được trao phó cho tôi. “Người chăn chiên tốt thí mạng vì chiên… Tôi đến để họ được sống và sống dồi dào” (Ga 10,10-11).

3. Đến 72 tuổi tôi mới được trực tiếp lãnh đạo đoàn chiên, khi mà anh em khác đã hoàn tất phận vụ. Tôi đang ở ngưỡng cửa đời đời. Ôi Giêsu, chủ chăn và giám mục của chúng con, bí mật về cái sống, sự chết đều ở trong tay và trong tim của Chúa. Một đàng, tôi run sợ khi sự chết đến gần; đàng khác tin tưởng, tôi hướng thẳng về trước mắt, ngày qua ngày, tôi vẫn theo tinh thần Thánh Luy Gondaga là: “tiếp tục lo phận sự, cố đến mức trọn lành, luôn tin tưởng ở lòng Chúa từ bi”.

Bao lâu còn sống, tôi cố gắng làm chủ chăn tốt, với tất cả ý nghĩa của nó, như Đức Piô X tiền nhiệm, hồng y Ferrari, ĐGM Radini Tedeschi, qua suốt cuộc đời của các đấng. Xin Chúa nâng đỡ con.

4. Mấy hôm nay tôi đọc Thánh Grêgôriô và Bênađô, cả hai vị đều chăm chú đến đời nội tâm của chủ chăn, không lo gì về tài sản vật chất. Do đó, suốt ngày tôi cầu nguyện, cầu nguyện là hơi thở của tôi. Mỗi ngày tôi lần chuỗi 150, nếu không có gì trở ngại, sẽ đọc trước Mình Thánh, với ý cầu xin cho hàng giáo sĩ, nam nữ tu sĩ, chủng sinh, thế quyền và người nghèo.

5. Tại Venise có hai cái khổ, tuy giữa cảnh huy hoàng của hai chức vị hồng y và giáo chủ, nhưng “bổng lộc hằng tháng” quá ít, mà người nghèo quá nhiều, hằng ngày bao nhiêu kẻ xin việc và xin giúp đỡ.

Về bổng lộc hằng tháng tôi có quyền tăng cho tôi và sau nầy kẻ kế vị tôi sẽ cứ thế. Tuy nhiên, tôi muốn sống nghèo, cái nghèo rắc rối, nghèo mạt, chắc chắn không đến đỗi phải chết đói. Như thế càng giống Chúa Giêsu nghèo và Thánh Phanxicô khó khăn. Ôi đức khó nghèo hồng phúc, bảo đảm cho tôi mọi phúc lành, cho phần trọng đại của đời chủ chăn.

6. Ngày nhậm chức và hai tháng qua, tôi càng thấy rõ tâm tính tự nhiên của dân Venise rất yêu quí vị giáo chủ của họ, thật là khích lệ. Tôi không thêm luật gì ngoài những điều đã giữ là: khiêm nhường, đơn sơ, yêu Tin mừng bằng lời nói và việc làm, dịu dàng nhưng bất khuất, nhẫn nại không bờ bến, nhiệt thành với tình cha, và khao khát mưu ích cho các linh hồn. Tôi thấy người ta thích nghe, và lời đơn sơ của tôi đi thẳng vào tim của họ. Tuy nhiên tôi dọn bài giảng rất kỹ, để ăn nói đúng đắn, luôn luôn xây dựng.

Lắm lúc ý nghĩ về sự chết muốn làm cho lòng nhiệt thành của tôi nao núng. Nhờ ơn Chúa, tôi không nao lòng “Không sợ chết, cũng không từ chối sống thêm”. Ý Chúa là sự bình an của tôi.

Đời sống đơn hèn của tôi đã được Tòa Thánh đưa lên quá tài đức của tôi, từ làng quê tôi đã vào cảnh huy hoàng của Thánh Marcô.

Qua “chúc thư” tôi ao ước được an nghỉ trong nền thánh nầy, cạnh thánh sử Marcô, mà tôi rất yêu quí trong tinh thần và khi cầu nguyện. Ôi ! Marcô, người con, đệ tử và phát ngôn viên của Phêrô.

1954: KIM KHÁNH LINH MỤC

10/8/1954

N.B. Hôm nay, trong cảnh êm đềm của làng quê Sotto il Monte (Bergamô), hồng y giáo chủ Roncalli mừng ngân khánh linh mục cách đơn giản. Chỉ có mảnh giấy nhỏ, ghi lại mấy dòng sau đây:

Hôm nay, 10/8/1954, tại Sotto it Monte, tôi nhớ ngày 50 năm thụ phong linh mục. Sau một đêm mưa êm dịu, sáng nay trời trong sáng. Chuông mai vừa đổ, tôi đã chỗi dậy, ngợi khen Chúa. Tôi vào nhà nguyện, cầu kinh một tiếng, hôm nay lễ Thánh Lôrensô. Cả cuộc đời hèn mọn 50 năm linh mục của tôi là gì ? Phải chăng, là một tiếng vọng lại rất bé của câu: “Lòng thương xót Chúa thay cho tài đức của tôi”.

1955: TĨNH TÂM VỚI CÁC GIÁM MỤC

Từ 20 đến 25/5/1955

1. Bảy mươi bốn tuổi. Đúng tuổi Thánh Lôren Justinien, giáo chủ tiên khởi Venise qua đời (8/1/1456), và tôi sắp mừng kỷ niệm năm trăm năm. Dịp tốt để tôi chuẩn bị cho ngày ra đi của chính mình.

“Không sợ chết, không từ chối sự sống”, nhưng sống là vui vẻ chuẩn bị cho giờ sau hết. Vì là phàm nhân tội lỗi, tôi chỉ tin ở lòng thương xót Chúa.

2. Từ ngày làm hồng y giáo chủ, vấn đề đeo đuổi tôi luôn, buồn nhưng tốt. Trong vòng 17 tháng mất luôn bốn người chị: hai chị rất gần tôi, chỉ sống cho Chúa và cho tôi, 30 năm chăm sóc nhà cửa cho tôi. Tôi buồn thật. Tuy cầu xin, nhưng vẫn tin các chị đang bảo trợ tôi trên trời và chờ đợi tôi trên đó. Hai chị nữa, rất kinh sợ Chúa, cũng nối gót nhau về trời. Tôi khóc các chị, tôi chúc lành cho các chị.

Thế là hết, như Melchisedech, trước mắt người Venise, tôi “không cha, không mẹ, không dòng họ” (Hr 7,3).

Tôi thương gia đình tôi, vì anh chị tôi nghèo, giữ đạo tốt, họ không nhờ vả tôi, mà còn an ủi, tôn kính, khích lệ nâng đỡ tôi. Tôi bị bắt buộc sống xa họ, vì các giáo sĩ Venise, tuy tốt, nhưng với nhiều lý do, chính đáng cũng có, các ngài đã đưa bà con về ở chung đông quá, gây trở ngại cho các ngài rất nhiều trong phận vụ chủ chăn, và sau khi các ngài chết, đã gây trở ngại không nhỏ cho địa phương.

3. Đời sống mục vụ đem lại cho tôi rất nhiều an ủi. Không cần áp dụng phương pháp mạnh để giữ trật tự. Nhân từ theo dõi cách nhẫn nại và khoan dung tái lập trật tự mau hơn là dùng uy quyền gắt gao. Tôi nhất định không lầm, không nghi ngờ khi áp dụng cách nầy.

Tôi chỉ lo một điều, là không sao thấy cho hết, không sao đáp ứng cho đầy đủ; phần nào tôi để mình theo tính ưa sự yên ổn, chuộng nếp sống yên lành hơn xông pha vào những địa điểm không bảo đảm. Nguyên tắc của hồng y Gusmini: “Giám mục chỉ ra quyết định khi nào quyết định đó sẽ được thi hành”, phải chăng tôi muốn yên thân, vì sợ phản ứng, e rằng khi muốn sửa chữa cái xấu thay vì tạo ra phương thuốc nó lại sinh thêm rắc rối.

Dù sao, chủ chăn phải rất nhân hậu. Bằng không sẽ là con chó sói, hoặc là tên chăn thuê vô ích vô hiệu. Ôi Giêsu, chủ chăn nhân lành, xin cho con thấm nhuầ tinh thần của Chúa cách hoàn toàn, để những năm cuối cùng nầy con được trở thành hy tế cho các linh hồn của người Venise thân yêu.

4. Hơn mọi lúc, tôi đang xây dựng đời nội tâm thật dồi dào. Càng cao niên, tôi càng yêu thích đời cầu nguyện: thánh lễ, nhật tụng, lần chuỗi, viếng Thánh Thể. Từ sáng đến chiều, ngay trong đêm tôi vẫn sống với Chúa, làm cho tôi luôn luôn vui vẻ, yên tĩnh và nhẫn nại trong mọi sự. Tuy nhiên những lo âu của chức vụ, làm tôi mất nhiều giờ, không còn yên tĩnh để làm việc đạo đức. Dù sao, tôi vẫn giữ sự lần chuỗi chung với người nhà: vị thư ký, các nữ tu, người giúp việc và khách.

5. Giảng phòng, Cha Lombardi không đề cập đời sống cá nhân của giám mục, mà chỉ nói về sự liên quan của hàng giào phẩm, đặc biệt ở Venise, đối với những vấn đề của “một thế giới tốt đẹp hơn”.

Đức Piô XII đã mở lối, phong trào canh tân đã được khích lệ: “Hãy cân nhắc mọi sự, điều gì tốt thì giữ” (1Tx 5,21), nhưng đừng lạc hướng trong các tiểu tiết, tỉ mỉ, phụ thuộc. Chúng ta đang ở trên đúng đường tiến. Bảy ngọn đèn sáng để trước mắt đưa ta đến bậc thánh thiện: đó là 3 nhân đức hướng thần và 4 nhân đức luân lý. Nhất định giờ chót của tôi không còn xa, tôi đang bước về chiều. Cứ can đảm tiến; ánh sáng, ân sủng, niềm vui có thiếu gì đâu. Hướng về hạnh phúc vĩnh cữu, thánh giá sẽ ra nhẹ nhàng khích lệ.

6. Kết quả kỳ tĩnh tâm, theo Cha Lombardi, là dốc lòng sẽ chăm sóc các lớp giáo lý, dưới mọi hình thức. Về việc nầy tôi sẽ nhờ ĐGM phụ tá, ngài làm chủ tịch ủy ban kinh bổn.

1956: TĨNH TÂM TẠI CHỦNG VIỆN

VENISE, 11/15/1956

1. Vì hành hương Fatima (9/15-5-1956), nên không dự được cuộc tĩnh tâm các giám mục. Nay, nhân dịp các linh mục giáo phận tĩnh tâm, tôi tham gia. Giảng phòng là ĐGM Pardini, giám mục Jesi, chuyên môn giảng tĩnh tâm cho giáo sĩ.

Nhưng gần gũi các linh mục, phải biết sự khó của các ngài, nên tôi mất sự yên tĩnh để lo cho chính tôi. Từ nay về sau, tôi sẽ hẹn để gặp các linh mục ở nơi khác, vào lúc khác, riêng tôi, nhất định sẽ tĩnh tâm với các giám mục, để yên tĩnh mà lo cho linh hồn mình.

2. Năm nay tôi tiếp tục điều đã dốc lòng, là luôn tiến bộ về đời sống siêu nhiên: cầu nguyện theo phận vụ giáo sĩ, phục vụ Hội thánh và các linh hồn. Ngày lại ngày: sẽ thêm dịu dàng, nhẫn nại, bác ái; bất cứ với giá nào dù phải bị coi là hạng vô dụng, là con số không.

Ơn rất lớn Chúa ban, là tôi vẫn xem mình kém tài đức, để tôi đừng kiêu hãnh, ăn ở đơn sơ, không nên trò cười cho thiên hạ.

Nếu vì tin chắc ở Tin mừng, và nơi sự hiền lành và khiêm nhường mà Chúa Giêsu đã dạy trong đó, mà tôi phải trở nên trò đùa cho thiên hạ, tôi cũng sẵn lòng; dĩ nhiên là không hèn yếu và ngớ ngẩn. Tham vọng và ham thăng chức chỉ do lòng ích kỷ và thất bại.

Tĩnh tâm chung với linh mục, phải tiếp các đấng nghe trình bày tâm sự, mất hết cả giờ để lo phần hồn của mình. Tuy tôi thích giảng tĩnh tâm, nhưng với điều kiện là phải có đủ thời giờ để chuẩn bị xa và chuẩn bị gần.

Kỷ niệm Fatima và những nguồn an ủi tôi được bên ấy, làm cho tôi liên tưởng đến luật Chúa dạy: “Hãy báo Tin Mừng cho người nghèo, chữa lành những tâm hồn tan nát” (Lc 4,18)

1957: TĨNH TÂM VỚI CÁC GIÁM MỤC

TORREGLIA, 2-7/6/1957

1. Xin cho con ánh sáng lúc chiều về (Hymnus Nona). Tôi đã 76 tuổi, đã về chiều, sống là ơn cao trọng Cha trên trời ban cho. Các đồng bạn sang bên kia đã gần hết; chuẩn bị lượt tôi. Tôi không sợ chi.

Một trong 5 anh em ruột của tôi, em áp út đã chết. Sống lành, chết lành. Tuy còn khỏe, mạnh; nhưng vẫn chuẩn bị để thưa lại khi Chúa đến.

2. Tuổi già là một đặc ân, khiến tôi thầm vui và hằng ngày phó thác cho Chúa là cha đang giang tay chờ đón con mình.

3. Trường thọ, cuộc sống của tôi như cuộn tơ được tháo dần, đơn giản và trong lành. Không khó gì khi phải lặp lại rằng tôi không ra chi, chỉ là con số không vô dụng.

Sinh bởi cha mẹ mẹ nghèo, mọi sự do Chúa sắp đặt cho cả. Khi còn là linh mục trẻ, cúi đầu hôn chân tượng Thánh Phêrô, tôi đã thích câu “vâng lời sẽ được bình an: oboedientia et pax, của Lin Baronius” nên tôi đã để Chúa hành động, dẫn dắt hoàn toàn đúng thánh ý Chúa. Do đó tôi rất bình an hoàn toàn phó thác cho lòng lân mẫn của Chúa. Ngài đã muốn tôi làm linh mục, Ngài đã tha thứ mọi lỗi lầm sơ suất vô số trong đời tôi, và giữ tôi còn sống khỏe mạnh tới giờ nầy.

4. Tôi tin rằng Chúa giữ tôi lại cho tới nay, là để tinh luyện tôi, bằng bất cứ cơn đau nào trên thể xác, nỗi khổ nào trong tinh thần, để đưa tôi vào hạnh phúc vĩnh cửu. Con xin chấp nhận tất cả để làm sáng danh Chúa, lợi ích cho các linh hồn, đặc biệt cho những kẻ Chúa giao phó cho con. Con biết mình hèn yếu, nên hoàn toàn tin ở ơn Chúa nâng đỡ. “Đạo binh trắng của hàng tử đạo chúc tụng Chúa” (Te Deum)

5. Vào thiên đàng có hai cửa: trắng trong và sám hối. Là phàm nhân yếu đuối, ai bảo đảm là mình vào cửa số một ? Chính Đức Kitô đã vào bằng cửa số hai, vai vác thánh giá, đền tội muôn dân, cửa nầy chắc chắn, Chúa mời ta vác thánh giá đi theo, tức phải sám hối, chịu đòn và tự đánh đòn mình.

Tuy được an ủi trong chức giám mục, nhưng dịp hãm mình đền tội không thiếu. Xin chấp nhận – Lắm lúc đau khổ, con đã thưa với Chúa: “Bị nhục là có lợi cho con”, nhớ lời nầy của Thánh Augustinô làm cho con vững tâm.

1958: TĨNH TÂM

22-26/9/1958

1. Trên đồi Grappa, các cha dòng Cavanis đã ưu ái tiếp đón chúng tôi tĩnh tâm, có cha chính, và bộ tham mưu của tôi, vài cha xứ, một số linh mục trẻ. ĐGM Signora, giám mục Pompei được tôi mời giảng phòng. Con người của ngài cao lớn, nhưng giọng nói lại nhỏ, tôi phải nghiêng tai, khó khăn mới nghe được. Giáo thuyết đẹp, trình bày khéo, sốt sắng thật và chân thành.

2. Tuy nhiên, một lần nữa, tôi thấy cần “nơi tịch mạc” cho hồn tôi để “nghỉ ngơi một chút” (Mc 6,31). Để làm vui lòng anh em tĩnh tâm, chính tôi lại phải nói về các đề tài: Sống đời linh mục; cái đầu của linh mục; năm điểm của Faenza; trái tim, tâm tính và miệng lưỡi của linh mục, đặc biệt nhấn mạnh về “hiền lành và khiêm nhường”, miệng lưỡi thì nói nhiều bài giảng và lễ độ.

Không, tĩnh tâm kiểu nầy không được. Phải sống một mình, xa bộ tham mưu. Thinh lặng, lo cho linh hồn mình mà thôi.

3. Đã cao niên, cẩn thận đừng nhận giảng ngoài giáo phận. Phải viết trước, khổ lắm, và luôn luôn nhớ mình kém tài kém đức. Xin Chúa giúp và tha thứ cho con.

Thánh Gioan XXIII

Bản Việt ngữ của linh mục Trần Văn Thông

From → Công Giáo

Để lại phản hồi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: