Skip to content

Thánh Gioan XXIII: Nhật ký tâm hồn (20)

Tháng Bảy 17, 2014

SUY NGẤM MẦU NHIỆM MÂN CÔI[1]

140508002

NĂM SỰ VUI

1. TRUYỀN TIN

Một biến cố quan trọng nhất của mọi thời đại. Điểm sáng chói nhất của sự hợp tác giữa đất trời.

Ngôi Lời, tạo dựng mọi sự, hóa thân làm người để cứu rỗi nhân loại.

Đức Maria, vô nhiễm, hoa thơm, đẹp nhất thụ tạo, đáp lời thiên sứ:Nầy tôi là tôi tớ Chúa, xin vâng, và lập tức thụ thai để làm Mẹ Thiên Chúa và làm Mẹ chúng ta.

Cao cả dịu dàng thay mầu nhiệm truyền tin.

Phận sự chính và liên lỉ của chúng ta là tạ ơn Chúa đã sẵn lòng làm người để cứu rỗi và làm người anh của các em đồng làm con của Mẹ Maria. Khi nguyện mười kinh Kính mừng, ngoài sự tỏ lòng tri ân, sẽ xin ơn khiêm nhường, trong trắng thật sự với lòng mến Chúa cao cả mà Mẹ Maria là mẫu gương dịu dàng.

2. THĂM VIẾNG

Cuộc thăm viếng tốt đẹp. Cả hai cùng chờ ngày sinh con. Hai lời chúc tụng rất hòa diệu: “Em có phúc hơn mọi phụ nữ”. Vì “Chúa đã nhìn đến phận hèn tớ nữ, nên mọi thế hệ sẽ khen em có phúc” (Lc 1,42.48).

Từ đồi Ain-Karim, nhìn xuống thung lũng Hebron, chiếu dọi ánh sáng vừa cao siêu vừa nhân đạo, gương mẫu của gia đình sống mầu nhiệm Mân Côi, ngày nay nhiều gia đình như thế: từ những gia đình nầy xuất phát nhiều ơn kêu gọi làm linh mục, làm thừa sai, làm tông đồ trong mọi cảnh vực sĩ, nông, công, thương.

Khi đọc 10 kinh Kính mừng, chúng ta xin được hòa hợp yêu thương không những trong gia đình ruột thịt mà cả những anh em họ hàng, đồng bào và đồng loại.

3. SINH CHÚA Ở BÊLEM

Thiên Chúa xuất hiện từ cung lòng vô nhiễm, nằm trong máng cỏ. Quanh người là yên tịnh, nghèo khổ, đơn sơ và trong trắng. Sau tiếng thiên thần chúc tụng, đến tiếng chúc tụng của mục đồng nghèo. Tiếp sau đó là sự viếng thăm của các nhân vật với nhiều của lễ quí giá. Đêm Bêlem hôm đó là đêm quốc tế.

Mọi dân tộc đã đến quì quanh máng cỏ, Chúa Hài đồng nhìn từng người thuộc các dân nước: Do Thái, Rôma, Hy Lạp, Trung Hoa, Phi châu, các dân nước thuộc dĩ vãng, hiện tại và tương lai.

Qua 10 kinh Kính mừng, ta dâng toàn thể trẻ thơ được sinh trong vòng 24 tiếng trong ngày, để chúng, dù rửa tội hay không, vẫn thuộc về nước công lý, hòa bình của Chúa.

4. DÂNG CHÚA VÀO ĐỀN THÁNH

Thánh Giuse có mặt trong khi trẻ Giêsu nằm trên tay Mẹ, xuất hiện giữa hai Giao ước, như là ánh sáng mạc khải cho nhân gian.

Khi đọc 10 kinh Kính mừng, ta mừng cho Hội thánh đang triển nở, với những chủng sinh và tập sinh nơi chủng viện, tu viện, trường đào tạo thừa sai, các đại học Công giáo. Đặc biệt mầm non tông đồ giáo dân của tương lai. Hội thánh vẫn lớn lên giữa bách hại trong viễn tượng đầy khích lệ khiến ta thốt lên lời hân hoan.

5. TÌM GẶP LẠI TRẺ GIÊSU TRONG ĐỀN THÁNH

Dù theo dõi chăm sóc, hai ông bà vẫn lạc mất Giêsu, vất vả ba hôm mới tìm lại được, và gặp Ngài ngồi giữa tiến sĩ, thưa hỏi khôn ngoan.

Chúa khôn ngoan vẫn ở giữa Hội thánh. Hội thánh hằng lắng tai nghe tiếng nói của thời đại, đáp lại cho họ có cả giáo thuyết ngôn ngoan, và khiêm nhường hướng về tương lai tìm hiểu cách khoa học.

Qua 10 kinh Kính mừng, ta đặc biệt cầu cho những ai được gọi phục vụ sự thật, bác ái, sưu tầm, giảng dạy, truyền bá chân lý bằng các phương tiện truyền thông, phương pháp thính thị. Bác học, giáo sư, nhà báo, đặc biệt những người rao giảng Tin mừng phải noi gương Chúa, trình bày sự thật cách chân thành, không mưu mô giả dối.

NĂM SỰ THƯƠNG

1. GIÊSU TRONG VƯỜN CÂY DẦU

Thật cảm động trước cảnh Chúa Giêsu quá sức lẻ loi: “Mồ hôi trở thành những giọt máu lớn rơi xuống đất” (Lc 22,44). Đó là dấu tâm hồn quá đau khổ, buồn vì cô quạnh lẻ loi. Bởi thấy rõ ràng cuộc khổ hình mình sắp chịu khiến Chúa lo sợ buồn sầu cao độ.

Nhìn cảnh Gethsêmani lòng ta được khích lệ can đảm đón nhận đau khổ: “Xin vâng ý Cha, đừng theo ý con” (Lc 22,42). Câu nói làm ta kinh ngạc, nhưng chỉ cho ta cách nhận chịu đau khổ để công nghiệp được cao cả. Câu này cũng khích lệ những tâm hồn đang chịu những đau khổ lâu dài và thầm kín. Lời nầy cũng là lời của Đức Maria sầu bi tin tưởng nhẫn nại chịu đựng khổ nạn với con.

Đọc 10 kinh Kính mừng, ta liên tưởng đến Đức Thánh Cha đang khổ tâm vì bao nhiêu nỗi lo cho toàn thế giới, ngài chỉ trông cậy ở sự bảo đảm mà Chúa đã hứa với Phêrô. Giáo hoàng cũng xin ơn sức mạnh và an ủi cho những người đang chia gánh nặng với ngài, và cho tất cả những ai đang bị đau khổ dày vò.

2. CHÚA CHỊU TRA TẤN

Bao nhiêu lằn roi đang bổ vào da thịt trong trắng của Chúa.

Con người chúng ta có hồn có xác. Xác trải qua những cơn cám dỗ đê hèn, nếu ý chí yếu hèn ta để bị xô ngã.

Mầu nhiệm nầy cho thấy bất cứ thời đại nào, sự hãm mình đền tội đều bảo đảm cho sức khỏe của con người toàn diện trên thể xác và trong tâm hồn.

Đàng khác, chúng ta không được phúc đổ máu tử đạo, nhưng hằng ngày phải liên lỉ chiến đấu với dục tình, đó là cách làm ta nên giống Chúa nhiều hơn với công nghiệp đầy đủ hơn.

Maria chứng kiến Chúa chịu tra tấn. Bao nhiêu bà mẹ cũng muốn con khắc khổ học tập để nên người hoàn toàn, có đời sạch trong. Nhưng, thường lại phải khóc vì sự tin tưởng của bà bị đổ vỡ, lao nhọc của bà như hoang phí.

Qua 10 kinh Kính mừng ta xin cho gia đình xã hội được có thuần phong mỹ tục, đặc biệt cho tuổi trẻ đang chịu bao nhiêu quyến rũ nhục dục. Ta cũng xin cho tinh thần được vững mạnh, trung thành với điều dốc quyết và theo những giáo thuyết trong lành.

3. ĐẦU CHỊU ĐỘI MÃO GAI

Đó là hình ảnh trung thực của những ai đang phải gánh vác trách nhiệm trong đạo cũng như ngoài đời. Mầu nhiệm nầy hợp với các: giáo hoàng, giám mục, cha xứ; với chính quyền: hành pháp, lập pháp và tư pháp. Quyền hành là vòng hào quang quanh đầu kẻ lãnh đạo, nhưng nó cũng là vòng gai đè nặng và gây đau khổ. Quyền hành đi đôi với thánh giá, hiểu lầm và khinh bỉ, ít ra cũng bị lẻ loi và thuộc cấp có thái độ lãnh đạm.

Những kẻ Chúa giao cho nhiều nén bạc (tài năng: talents), phải khai thác liên tục để sinh nhiều kết quả. Những kẻ được ơn có tư tưởng dồi dào (ơn tiên tri) phải trình bày các tư tưởng để soi dẫn anh em, phải nhẫn nại, tránh kiêu căng, ích kỷ chua chát, hạ cấp hay phá hoại.

Cần cầu nguyện nhiều cho cấp chỉ huy đạo đời, cho người cầm bút, nhà tư tưởng và nghệ sĩ.

4. CHÚA VÁC THÁNH GIÁ

Sống là cuộc lữ hành liên tục, lâu dài và khó nhọc, phải đi qua các nẻo đường đời, vượt núi băng đồi. Trong mầu nhiệm này, Chúa Kitô tiêu biểu cho cả nhân loại. Nếu không chịu vác thập giá mình, trước những cám dỗ của ích kỷ, của sự vô cảm hoặc thích hưởng thụ khoái lạc, con người sẽ gục ngã.

Nhờ chiêm ngắm Chúa Giêsu lên đồi Calvê, ta sẽ hiểu phải vác thập giá mình cách mau mắn, quảng đại, như Gương phúc dạy: “Trong thánh giá có sự cứu rỗi sự sống, và sức mạnh chống kẻ thù. Qua thánh giá ta hưởng trước vui thú thiên đàng” (Gp II, 12,2).

Ta cầu với Đức Maria đang âm thầm đau khổ chia sẻ khổ nhục với Con. Qua 10 kinh Kính mừng ta cầu cho kẻ đang khổ như: cô nhi, già lão, ốm đau, tù, đày, yếu đuối. Xin cho họ niềm tin, được sự an ủi và sức mạnh. Ôi, thánh giá niềm cậy trông duy nhất. (Ca vịnh chúa nhật I Thương khó).

5. CHÚA CHẾT TRÊN THÁNH GIÁ

Sống và chết là hai khía cạnh hy sinh, từ Bê-lem đến Calvê để tẩy sạch tội lỗi nhân loại; Đức Maria có mặt từ giờ đầu đến giờ chót.

Qua 10 kinh Kính mừng, ta cầu cho kẻ tội lỗi cứng lòng, kẻ vô tín ngưỡng, kẻ không được hay không muốn nhận ánh sáng Tin mừng, không biết đến giá Máu châu báu. Lạc quan, ta nhìn về cánh đồng thừa sai, nơi Máu Chúa đem sự cứu rỗi: Máu Chúa bảo đảm sự sống đời đời.

MÙA MỪNG

1. CHÚA SỐNG LẠI

Cái chết của Chúa đem lại sự sống và vinh quang, bảo đảm cho vinh quang của Hội thánh trong dĩ vãng cũng như tương lai dù gặp thù địch và chịu bách hại.

Chúa sống lại bảo đảm cho sự sống đời đời của những người thân yêu đã quá vãng, cho nên nghi lễ Đông phương, thêm Alleluia vào kinh cầu cho kẻ qua đời. Cả sự sống lại của ta cũng được bảo đảm do sự phục sinh của Chúa Ki-tô: “Tôi trông đợi người chết sống lại”.

2. CHÚA LÊN TRỜI

Ở đây ta chiêm ngắm Chúa Giêsu hoàn tất những lời Ngài hứa, đáp lại khát vọng của con người đang hướng về trời cao. Chúa Giêsu trở về vời Chúa Cha: “Ta đi để dọn chỗ trước cho các con” (Ga 14,2). Mầu nhiệm nầy cũng khích lệ ta lên cao hơn mãi trong đời trọn lành “càng thêm tuổi càng thêm sự sung mãn của Chúa Kitô” (Ep 4,13). Linh mục, nam nữ tu sĩ, thừa sai đã phần nào sống cuộc sống vĩnh cửu, là hương thơm của Chúa Kitô” (2Cr 2,15).

Mầu nhiệm nầy dạy ta đừng để trì xuống, nhưng hãy phó thác theo ý Chúa để được đưa về trời.

3. CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XONG.

Các tông đồ cầu nguyện với Đức Maria và đã nhận lãnh Thần linh Chúa đúng lời hứa, Nhóm người của Chúa đang còn lo âu sợ hãi đã nhận ấn tích để mang Tin mừng đi khắp thế. Hội thánh vẫn lãnh ấn tích nầy và muôn dân các nước là của Hội thánh. Tuy bề ngoài không gì rạng rỡ, nhưng bên trong Hội thánh đã tạo nhiều bỡ ngỡ lạ lùng.

Công đồng là ngày Hiện xuống mới, Thánh Thần Chúa sẽ ban tràn đầy ân điển cho thế giới.

4. ĐỨC MARIA HỒN XÁC LÊN TRỜI

Các Kitô hữu Đông phương coi cái chết của Mẹ như giấc ngủ, cạnh bên có Chúa Con đánh thức để đưa xác hồn Mẹ về trời. Đây là nguồn an ủi cho những tâm hồn Chúa yêu thương, đang chịu thử thách, bởi biết Chúa đang âm thầm chuẩn bị cho họ hạnh phúc vĩnh cửu.

Người tín hữu rất quen với tư tưởng về sự chết, phó thác và mong Chúa ở cạnh và rước hồn ta trong giờ sau hết.

5. ĐỨC MARIA ĐƯỢC TÔN VINH TRÊN TRỜI

Đây là tổng hợp của mầu nhiệm Mân Côi. Mầu nhiệm chương trình cứu độ đã khởi đầu cách âm thầm nơi sự kiện Truyền tin, nay kết thúc trong khải hoàn.

Thật là an ủi khích lệ khi biết ta được kêu gọi để hưởng vinh quang cùng thần thánh, làm công dân của Nước Trời, do các Tông đồ xây dựng, các Tiên tri dọn đường và Chúa Kitô là tảng đá góc tường.

Cầu xin ơn bền đỗ đến cùng, cầu cho hạnh phúc hòa bình dưới thế được kéo dài trong cõi đời đời.

GHI CHÚ VỀ DÒNG HỌ VÀ TIỂU SỬ[2]

Ngược dòng lịch sử tìm hiểu tông chi dòng họ Roncalli tưởng cũng là việc hữu ích. Tên Roncalli được thấy trong lịch sử Bergamô từ xa xưa, đặc biệt trong hai ấp Roncaglia (do tiếng bản thổ Roncai, tức cấp bậc chặt theo hông núi để giữ đất làm vườn nho). Trong hai ấp nầy, thấy được tên Roncalli từ thế kỷ XIV. Hồi thế kỷ XV, một vị tên Martinô Roncalli đến lập nghiệp tại Sotto il Monte, một làng lớn gồm nhiều trang trại, nhiều thôn ấp rải rác các đồi và cánh đồng.

Người thời đó đã quen gọi là Camaitinô (tức “casa di Martinô”, nhà ông Martinô) và tên gọi còn cho tới ngày nay.

Tòa giám mục Bergamô còn giữ trong thư tịch chưởng ấn một tài liệu mang tên Martinô Roncalli đề ngày 26.8.1418. Do một văn kiện chưởng ấn khác, chúng tôi biết ông Martinô Roncalli có ba con trai: Tonolo, Pedrino và Giovanni.

Sau đó họ đi làm ăn khắp nơi trên nước Ý (Bergamô, Brescia, Toscana, Foligno, Roma, Venise). Ngôi nhà mang tên Martinô Roncalli vẫn còn, dù sang nhiều chủ, và sau hết ĐGM Roncalli mua lại làm nhà nghỉ hè (1925-1958).

Khi mua lại và sửa chữa nhà nầy thấy trong nhà còn nhiều bức tranh từ hồi thế kỷ XV, và bức tranh nào cũng có huy hiệu của dòng Roncalli, là một chiếc tháp tròn lẻ loi giữa đồng với một mảnh lụa hai màu trắng đỏ. Chiếc tháp với mảnh lụa hai màu nầy đã xuất hiện lại trên huy hiệu giám mục, hồng y, giáo hoàng của Gioan XXIII. Đây là cử chỉ của một vị yêu mến làng quê, dòng họ, hơn là muốn nói lên tính cách quí tộc của dòng Roncalli.

Tham chiếu sổ Rửa tội của Sotto il Monte, dòng Roncalli từ năm 1616 vẫn liên tục ghi các danh tính đến Giovanni Batista (1854) tức thân phụ của giáo hoàng Gioan XXIII.

Bé trai (tức Gioan XXIII sau nầy) vừa sinh ra ngày 25, XI,1881, bố mừng quá, vì là cháu trai đầu lòng, ba con đầu toàn là gái, nên bố mang đi rửa tội ngay, nhưng rủi hôm đó cha sở mắc lên thành, đến chiều mới về. Trong khi chờ đợi ông chạy đến trụ sở làng khai sinh cho con. Cuộc rửa tội không có gì long trọng đặc biệt.

Bõ đỡ đầu là bác hai Xaveriô, sống độc thân, qua đời hồi 88 tuổi. Ngài rất đạo đức, chuyên đọc những sách đạo có giá trị, đã quyết định chuẩn bị cho cháu để sau làm linh mục, không ngờ lại làm giám mục, hồng y và giáo hoàng.

Khi bé Angelo thôi sữa mẹ, thì bác tự tay chăm sóc về thể xác, đặc biệt về tinh thần. Nhất là bố mẹ sinh con ngày càng đông. Bà mẹ đơn sơ, trong trắng, được các con tất cả mười người luôn luôn quí mến.

Con đã đông, lại thêm ông Batista, bà con cô cậu cùng ở chung nhà, lại cũng mười con. Nên nhà nầy là đông người nhất làng, với tất cả 30 miệng ăn. Mỗi ngày ba buổi Chúa Quan phòng cho đủ ăn, vườn nho, ruộng lúa, nhờ làm kỹ lưỡng nên huê lợi nhiều, trong chuồng nuôi đủ thứ súc vật, nên đủ sữa, đủ thịt ăn. Nhờ kính sợ Chúa nên trên thuận dưới hòa, mọi người chăm lo làm việc, tôn kính lẫn nhau. Chiều nào bác Xaveriô cũng làm dấu xướng kinh, lần chuỗi chung cả nhà, vang lên một âm điệu êm dịu không thể quên. Tất cả 20 đứa trẻ, mười trai, mười gái, cậu trai lớn nhất lúc đó 11 tuổi (tức Gioan XXIII sau này). Nhà quá đông cho nên 12 năm sau, phải chia hai.

Cậu Angelo từ bé đã thích việc đạo, với tính chất đơn sơ trong trắng, đã được gia đình chú ý, và dân làng quen ghẹo là ông cha nhí.

Cậu được thêm sức do ĐGM Guindani, vào năm 1887, và về sau ĐGM nầy ban phép cắt tóc và các chức nhỏ cho cậu tại chủng viện Bergamô 1889. Đây là lần đầu cậu thấy một giám mục, và cậu rất yêu thích.

Rước lễ hồi 8 tuổi, tại nhà thờ họ đạo, trong một buổi lễ Chật mùa chay, đơn sơ, có nhiều người khác, nam nữ đủ cả. Sau lễ tất cả lên nhà cha sở, ghi tên vào hội cầu nguyện, cha sở Rebuzzini giao cho cậu Angelo ghi tên đồng bạn nam nữ của mình vào danh sách. Lần thứ nhất, chính thức cậu để lại tờ giấy viết tay, và sau này hơn nửa thế kỷ tất cả những gì cậu viết tay đều được người ta sưu tầm giữ kỹ.

Bé Angelo 9 tuổi học trường làng, trước vào trường cũ, sau một năm trường mới được hoàn tất một lượt với trụ sở làng, cậu qua trường mới. Cha phó dạy tiếng Ý, cha sở dạy La ngữ, ngài già, khó tính, nhưng cậu Angelo cũng thi đậu La ngữ để vào lớp ba của chủng viện, gọi là trường của giám mục Celana.

Cậu vào đây, không như chủng sinh, mà như học trò ngoại trú, nơi đây cậu được học nếp sống đạo đức, kỉ luật, bắt đầu biết tác phẩm của Thánh Carôlô Borômêô, vị sáng lập và bảo trợ trường nầy. Bức ảnh của Thánh Carôlô ghi sâu vào óc của trẻ Angelo trong trắng và chăm học. Thánh Carôlô, vị giám mục gương mẫu của Hội thánh thế giới bắt đầu nên ánh sáng dẫn dắt trẻ Angelo qua các giai đoạn của cuộc đời, cho đến khi là giáo hoàng Gioan XXIII, trường Celana của Thánh Carôlô vẫn còn để lại nhiều kỷ niệm đẹp trong trí ngài.

Được chính thức vào chủng viện Bergamô hồi 11 tuổi, ở luôn đó 8 năm. Bắt đầu lớp ba, điểm tốt nhưng bình thường, qua lớp năm bắt đầu nhất lớp. Hồi 14 tuổi được nhận phép cắt tóc, đây là trường hợp bất thường từ xưa đến nay. Hôm sau lại được chứng kiến lễ phong chức giám mục tại nhà thờ chính tòa Bergamô cho một vị giám mục thừa sai, nhằm lễ Thánh Phêrô Phaolô 29/6/1895, người chủng sinh trẻ càng hăng say học tập và tiến bộ trên đường trọn lành. Ba năm sau, theo đề nghị của cha phó giám đốc, Angelo làm giám luật trong lớp tu từ (rhétorique), mặc dù đồng bạn có nhiều người cao tuổi hơn.

Xong trung học đệ nhị cấp, Angelo sang học thần học (…)

Năm thánh 1900, Angelo đi hành hương Rôma lần đầu, và ngây ngất vì sự cao cả của Đức Thánh Cha mà Angelo thấy lần thứ nhất.

Angelo Roncalli được ĐGM Radini biết rõ là do cha giám luật Locatelli, cũng là đồng quê là Sotto il Monte, ĐGM đã chú ý đến chủng sinh trẻ Ronalli, và năm năm sau, khi ngài làm giám mục Bergamô, cha Locatelli làm quản lý và Angelo Roncalli làm bí thư cho đến khi ngài qua đời.

Tuy bị đứt khoảng 10 năm không có học bổng để gửi chủng sinh đi Rôma, nhưng năm 1900, ĐGM Bergamô tranh đấu được với chính quyền, và Angelo là một trong ba người đầu tiên được gửi học tại Rôma. Cũng nên nhắc giáo phận Bergamô đã cung cấp cho Hội thánh nhiều Hồng y, Tổng giám mục, giám mục, và giáo sĩ đã phục vụ Hội thánh cách đắc lực ở khắp các phương trời.

Một năm nghĩa vụ quân sự từ tháng XI/1901 – đến tháng XI/1902, Angelo phục vụ tại trung đoàn 73 đóng tại Bergamô, thăng hạ sĩ rồi trung sĩ nội trong năm. Một năm rất nặng nhọc nhưng rất hữu ích, Angelo trực tiếp với tuổi trẻ để hiểu họ và mai nầy phục vụ họ.

Sau năm nghĩa vụ quân sự, trở lại Rôma và đỗ tiến sĩ thần học đầu tháng 7/1904. Linh mục trẻ Eugenio Pacelli đỡ đầu cho Angelo trình luận đề, cũng chính ngài 50 năm sau, khi là giáo hoàng, đã tôn Angelo làm hồng y, và sau đó đã để lại chức vụ giáo hoàng cho Angelo.

Trong khi học tại Rôma, Angelo đã là giám luật đối với các bạn thần học, trong tình thế khá phức tạp. Vì cũng vào lúc nầy Đức Piô ra lệnh cho các thầy thần học, từ xưa có thói quen ở lại gia đình, nay phải sống tập thể trong chủng viện, ai không có điều kiện nầy sẽ không được thụ phong linh mục.

Tưởng rằng Angelo tiếp tục học luật, nhưng được vài tháng, ĐGM Radini, tân giám mục Bergamô đã gọi về làm bí thư cho ngài suốt 10 năm.

Đức Piô X, đã nói với ĐGM Radini, thông minh, trẻ trung rằng: “Cảm ơn Đức cha đã chấp nhận sự chỉ định  nầy, Bergamô là giáo phận số một của nước Ý”.

Thật vậy, vì ngoài những nhân tài đã phục vụ cho giáo hội, hàng giáo sĩ Bergamô rất chăm chú học tập và tu đức (…)

CHÂM NGÔN

CHÂM NGÔN THU GÓP ĐÓ ĐÂY

1. “Con hãy đặc biệt tự kiểm thảo và diệt trừ nơi con người của con những tật xấu mà con không thích khi thấy chúng nơi kẻ khác”. (Gương phúc I, 25,4)

2. “Con đừng mong tiến bộ bước nào, khi con chưa dám tự nhận mình còn thua kém người khác”. (Gương phúc II, 11,1)

3. “Nếu muốn kẻ khác chịu đựng mình, con phải biết chịu đựng người khác”. (Gương phúc II, 3,2).

4. “Người không cầu nguyện sẽ giống như loài gà, vừa cất cánh bay là đã rơi xuống đất”. (Thánh Vianney).

5. “Người biết cầu nguyện là con phượng hoàng bay mỗi lúc càng cao, xem chừng nó bay tới mặt trời”. (Thánh Vianney)

6. “Khi cầu nguyện, đừng lắm lời, chỉ cần nhận có Chúa trong nhà chầu, hãy mở rộng cửa lòng, vui với sự có mặt của Chúa, cầu nguyện như thế là hay nhất”. (Thánh Vianney).

7. “Là người, ai lại không lầm lỡ, chỉ có thằng khùng mới ngoan cố đeo đuổi sự lầm lạc của mình”. (Cicéron).

8. “Chúa có thể sáng tạo một thế giới đẹp hơn, nhưng Ngài không tạo dựng một con người đẹp hơn Đức Maria”. (Thánh Vianney).

9. “Khi chê con, là người ta nói sự thật. Chứ khi khen con, tức họ nói quá sự thật và gián tiếp họ nhạo con đấy”. (Thánh Vianney).

10. “Kiêu ngạo là bà hoàng đẻ ra nhiều tật xấu”. (Thánh Tôma)

11. “Khiêm nhường là cán cân, ta càng hạ mình bao nhiêu là đức độ càng cao lên ở phía kia bấy nhiêu”. (Thánh Vianney).

12. “Người chê ta là bạn ta, kẻ khen ta là kẻ thù của ta”. (Thánh Vianney).

13. “Nếu ta biết rõ chính mình như Chúa biết ta, chắc ta chết mất vì quá ghê tởm mình”. (Thánh Vianney).

14. “Khi còn là cha sở nghèo, tôi đã sống hạnh phúc hơn lúc làm giáo chủ thành Venise” (ĐGH Piô X). Ai ham làm lớn trong đạo như ngoài đời hãy suy gẫm câu đó.

15. “Một cân hòa bình quý hơn một tấn chiến thắng”. (Bellarmin).

16. “Tấm lòng trống rỗng và nhiều tự ái, sẽ không lợi cho ai, ngay cả con người của họ”. (Thánh Phanxicô Salêsiô).

17. “Con ơi, hãy lãnh đạo cách dịu dàng, thiên hạ sẽ vừa quí vừa yêu con”. (x. Hc 6,5).

18. “Con ơi, đừng tâm sự với bất cứ hạng người nào, e họ sẽ là người bạn giả, sẵn sàng miệt thị con”. (Hc 10,2).

19. “Khi trẻ không gieo, về già có gì để gặt”. (Hc 25,3).

Thánh Gioan XXIII

Bản Việt ngữ của linh mục Trần Văn Thông

[1] Bản văn đã được đăng tải, sau khi công bố thông điệp Mân Côi 29/9/1961

[2] Bút Ký này được khởi viết từ 1959, tiếc là chỉ mới đến hết thời kỳ chủng sinh (1892-1904). Ngài đã có ý soạn dòng lịch sử dòng họ Roncalli, nhân dịp sửa bản in của một tác phẩm, trong đó có nói đến dòng họ Roncalli, quyển sách nầy không được xuất bản.

From → Công Giáo

Để lại phản hồi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: